Những đêm mưa rơi nhiều thấy trong lòng buồn hiu Men rượu cay rót đầy ta say đến hao gầy Giữa phố quen đông người có riêng mình lạc lối Tựa vào ai để được nghỉ ngơi
Nhiều lúc ta say điên cuồng thấy em ở gần bên Sẻ chia niềm vui nỗi buồn những giây phút êm đềm Lặng nghe những tiếng thở dài mệt nhoài vì chẳng có ai Rượu càng đắng càng thấm tâm can nỗi đau của một người
Lại chìm vào từng cơn say, say như một thói quen từ lâu Dặn lòng đã cố quên mà sao đến nay vẫn quan tâm vẫn luôn mong nhớ về em Để khi say anh mới thấy người anh yêu nhất vẫn là em Dù rằng đã biết bên cạnh em mỗi đêm đã có ai kia gọi tên Ta say như một thói quen!
Mặt trăng trên cao anh tìm hoài những ngôi sao Nhưng mà không thấy nhau Nhấp chén say ưu sầu nhưng không thể quên muộn phiền Để mình ta cạn chén rượu buồn
== DẠO NHẠC ==
Những đêm mưa rơi nhiều thấy trong lòng buồn hiu Men rượu cay rót đầy ta say đến hao gầy Giữa phố quen đông người có riêng mình lạc lối Tựa vào ai để được nghỉ ngơi
Nhiều lúc ta say điên cuồng thấy em ở gần bên Sẻ chia niềm vui nỗi buồn những giây phút êm đềm Lặng nghe những tiếng thở dài mệt nhoài vì chẳng có ai Rượu càng đắng càng thấm tâm can nỗi đau của một người
Lại chìm vào từng cơn say, say như một thói quen từ lâu Dặn lòng đã cố quên mà sao đến nay vẫn quan tâm vẫn luôn mong nhớ về em Để khi say anh mới thấy người anh yêu nhất vẫn là em Dù rằng đã biết bên cạnh em mỗi đêm đã có ai kia gọi tên Ta say như một thói quen!
Mặt trăng trên cao anh tìm hoài những ngôi sao Nhưng mà không thấy nhau Nhấp chén say ưu sầu nhưng không thể quên muộn phiền Để mình ta cạn chén rượu buồn
== HẾT BÀI ==
Những đêm mưa rơi nhiều thấy trong lòng buồn hiu
Men rượu cay rót đầy ta say đến hao gầy
Giữa phố quen đông người có riêng mình lạc lối
Tựa vào ai để được nghỉ ngơi
Nhiều lúc ta say điên cuồng thấy em ở gần bên
Sẻ chia niềm vui nỗi buồn những giây phút êm đềm
Lặng nghe những tiếng thở dài mệt nhoài vì chẳng có ai
Rượu càng đắng càng thấm tâm can nỗi đau của một người
Lại chìm vào từng cơn say, say như một thói quen từ lâu
Dặn lòng đã cố quên mà sao đến nay vẫn quan tâm vẫn luôn mong nhớ về em
Để khi say anh mới thấy người anh yêu nhất vẫn là em
Dù rằng đã biết bên cạnh em mỗi đêm đã có ai kia gọi tên
Ta say như một thói quen!
Mặt trăng trên cao anh tìm hoài những ngôi sao
Nhưng mà không thấy nhau
Nhấp chén say ưu sầu nhưng không thể quên muộn phiền
Để mình ta cạn chén rượu buồn
[Em][Bm]-[C][Bm]-[Em][Bm]-[C][Bm][Em]
[C][Bm]-[Am][Bm]-[Esus4][E]
[Em] Những đêm mưa rơi nhiều thấy trong lòng [Bm] buồn hiu
[Am] Men rượu cay rót [D] đầy ta say đến [G] hao gầy
[Em] Giữa phố quen đông người có riêng mình [Bm] lạc lối
[Am] Tựa vào ai để [Bm] được nghỉ [Esus4] ngơi [E]
Nhiều [Em] lúc ta say điên cuồng thấy em ở [Bm] gần bên
Sẻ [C] chia niềm vui nỗi [D] buồn những giây phút [G] êm đềm
Lặng [Em] nghe những tiếng thở dài mệt nhoài vì [Bm] chẳng có ai
Rượu càng [C] đắng càng thấm tâm [D] can nỗi đau của [Em] một người
Lại chìm vào từng [C] cơn say, say như một thói quen từ [D] lâu
Dặn lòng đã cố quên mà [Bm] sao đến nay vẫn quan tâm vẫn luôn mong nhớ về [Em] em
Để khi say anh [C] mới thấy người anh yêu nhất vẫn là [D] em
Dù rằng đã biết bên cạnh [Bm] em mỗi đêm đã có ai kia gọi [Em] tên
Ta say như một thói [C] quen!
Mặt [C] trăng trên cao anh tìm [Bm] hoài những ngôi sao
Nhưng mà [Em] không thấy nhau
Nhấp chén [C] say ưu sầu nhưng không thể [D] quên muộn phiền
Để mình [Em] ta cạn chén rượu buồn
[C][D]-[Em][A]-[Am][Bm]-[Esus4][E]
