Không lẽ mãi mãi ta chẳng thể gần bên nhau Không lẽ ta mãi tranh cãi nhau hoài Chúng ta đã quá rõ về tính cách của nhau rồi Đừng làm điều ngây thơ có đáng được gì đâu.
[[T[ĐK: ] ] ] Chuyện này lập đi lập lại nhưng không thể nào đoán trước Chẳng có điều gì là mối quan tâm cho chúng ta chia lìa Em cố moi móc chuyện nhỏ bé đem ra cãi vã như đứa trẻ Lôi cuốn ta vào vòng xoay của niềm đau.
[ĐK: ] Đòi hỏi quá nhiều khi bản thân nhau đều có lỗi Em chẵng bao giờ bình tâm nghe anh nói đôi lời Nông nỗi chẳng hề cho ta lý trí trở nên mù quáng Nhìn mọi thứ rối bời với khúc mắc không thể nói thành lời.
Anh có làm gì thì cũng không sao vùa lòng em Em có bao giờ nhìn lại và thấy thương anh thật nhiều Ta cố dày vò bản thân xác xơ nhìn lại đi cuối cùng được gì Có lẽ suốt đời em chẳng bao giờ hiểu ra.
== DẠO NHẠC ==
Không lẽ mãi mãi ta chẳng thể gần bên nhau Không lẽ ta mãi tranh cãi nhau hoài Chúng ta đã quá rõ về tính cách của nhau rồi Đừng làm điều ngây thơ có đáng được gì đâu.
[[T[ĐK: ] ] ] Chuyện này lập đi lập lại nhưng không thể nào đoán trước Chẳng có điều gì là mối quan tâm cho chúng ta chia lìa Em cố moi móc chuyện nhỏ bé đem ra cãi vã như đứa trẻ Lôi cuốn ta vào vòng xoay của niềm đau.
[ĐK: ] Đòi hỏi quá nhiều khi bản thân nhau đều có lỗi Em chẵng bao giờ bình tâm nghe anh nói đôi lời Nông nỗi chẳng hề cho ta lý trí trở nên mù quáng Nhìn mọi thứ rối bời với khúc mắc không thể nói thành lời.
Anh có làm gì thì cũng không sao vùa lòng em Em có bao giờ nhìn lại và thấy thương anh thật nhiều Ta cố dày vò bản thân xác xơ nhìn lại đi cuối cùng được gì Có lẽ suốt đời em chẳng bao giờ hiểu ra.
== HẾT BÀI ==
Không lẽ mãi mãi ta chẳng thể gần bên nhau
Không lẽ ta mãi tranh cãi nhau hoài
Chúng ta đã quá rõ về tính cách của nhau rồi
Đừng làm điều ngây thơ có đáng được gì đâu.
[[T[ĐK: ] ] ]
Chuyện này lập đi lập lại nhưng không thể nào đoán trước
Chẳng có điều gì là mối quan tâm cho chúng ta chia lìa
Em cố moi móc chuyện nhỏ bé đem ra cãi vã như đứa trẻ
Lôi cuốn ta vào vòng xoay của niềm đau.
[ĐK: ]
Đòi hỏi quá nhiều khi bản thân nhau đều có lỗi
Em chẵng bao giờ bình tâm nghe anh nói đôi lời
Nông nỗi chẳng hề cho ta lý trí trở nên mù quáng
Nhìn mọi thứ rối bời với khúc mắc không thể nói thành lời.
Anh có làm gì thì cũng không sao vùa lòng em
Em có bao giờ nhìn lại và thấy thương anh thật nhiều
Ta cố dày vò bản thân xác xơ nhìn lại đi cuối cùng được gì
Có lẽ suốt đời em chẳng bao giờ hiểu ra.
Không [Dm] lẽ ta [G] mãi tranh cãi nhau [C] hoài
Chúng ta đã [F] quá rõ về tính cách của nhau [Em] rồi
Đừng làm điều [Dm] ngây thơ có [Em] đáng được gì [Am] đâu.
T-[ĐK: ]
Chuyện này lập [F] đi lập lại nhưng [G] không thể nào [Em] đoán trước [Am]
Chẳng có điều [Dm] gì là mối quan [G] tâm cho chúng ta [C] chia lìa
Em cố moi [F] móc chuyện nhỏ [G] bé đem ra [Em] cãi vã như đứa [Am] trẻ
Lôi cuốn ta [Dm] vào vòng xoay của niềm [E7] đau.
[ĐK: ]
Đòi hỏi quá [F] nhiều khi bản thân [G] nhau đều có [Am] lỗi
Em chẵng bao [Dm] giờ bình tâm nghe [G] anh nói đôi [C] lời
Nông nỗi chẳng [F] hề cho ta lý [G] trí trở nên [Em] mù quáng [Am]
Nhìn mọi [Dm] thứ rối bời với khúc [Em] mắc không thể [Am] nói thành lời.
Anh có làm [F] gì thì cũng không [G] sao vùa lòng [Am] em
Em có bao [Dm] giờ nhìn lại và [G] thấy thương anh thật [C] nhiều
Ta cố dày [F] vò bản thân xác [G] xơ nhìn lại [Em] đi cuối cùng được [Am] gì
Có [Dm] lẽ suốt đời em [Em] chẳng bao giờ hiểu [Am] ra.
