* Cảm phỏng tác từ bài hát "Trộm nhìn nhau" của Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng Lời bài hát và lời hát mang tính cảm tác , phỏng tác để chia sẻ văn hóa tâm linh Mọi bản quyền âm nhạc gốc thuộc về các Nhạc sĩ và người giữ bản quyền Lời phỏng tác: Hữu Duyên
Ngâm thơ: Trăng hồ mơ mơ ngủ, mây án ngự tầng không Nhìn nhau mờ nhạt bóng, nặng tình, nặng ngóng trông
Trăng xưa trọn nhìn em đôi khi mây gió cứ chen vào ngăn che! Em có còn đôi má tròn như ngày nào Kể từ khi cách xa em đi bước những một mình Thương em tôi gió nổi phong ba tan tác hình hài nhan sắc mong manh!
Nụ cười gượng méo mó, gượng tròn môi đâu như lúc thuở ban đầu Một khi xa cách chốn xưa, giông bão cuộc đời biến đổi tan thương
Âm u, mặt hồ Thu, em đang ngao ngán kiếp phong trần truân chuyên! Mây án ngự, ngăn nét đẹp em trầm mặt Buồn vì khi thiếu anh em như xác thế lạc hồn Anh nơi đâu thấu cảm em chăng? Em muốn trọn đời vui sống bên anh
Ồ kìa! này thấy biết, này thường nghe luôn luôn tánh biết trông chờ Chờ khi mây án lướt qua, em nở nụ cười sáng rỡ như anh
Đôi ta! một mà thôi, không hai không khác ứng thân thành ra hai Nay rõ rồi em chấp nhận không còn buồn! Cuộc đời bao bão giông, em xem dối ảo mặc tình Em như xem đến để yêu thương đánh thức mọi người vui với trăng xưa
Nhọc nhẳn là phước báo là niềm vui bên sông chiếc bóng con đò Ngày đêm đưa khách bến mê, em nở nụ cười sáng rỡ như anh
Một khi ai đó hết mê, quay trở về nguồn biết cùng như nhau. Một khi hết nước, bóng trăng quay trở lại nguồn sáng của trăng xưa
== HẾT BÀI ==
* Cảm phỏng tác từ bài hát "Trộm nhìn nhau" của Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng
Lời bài hát và lời hát mang tính cảm tác , phỏng tác để chia sẻ văn hóa tâm linh
Mọi bản quyền âm nhạc gốc thuộc về các Nhạc sĩ và người giữ bản quyền
Lời phỏng tác: Hữu Duyên
Ngâm thơ:
Trăng hồ mơ mơ ngủ, mây án ngự tầng không
Nhìn nhau mờ nhạt bóng, nặng tình, nặng ngóng trông
1. Trăng xưa trọn nhìn em đôi khi mây gió cứ chen vào ngăn che!
Em có còn đôi má tròn như ngày nào
Kể từ khi cách xa em đi bước những một mình
Thương em tôi gió nổi phong ba tan tác hình hài nhan sắc mong manh!
Nụ cười gượng méo mó, gượng tròn môi đâu như lúc thuở ban đầu
Một khi xa cách chốn xưa, giông bão cuộc đời biến đổi tan thương
2. Âm u, mặt hồ Thu, em đang ngao ngán kiếp phong trần truân chuyên!
Mây án ngự, ngăn nét đẹp em trầm mặt
Buồn vì khi thiếu anh em như xác thế lạc hồn
Anh nơi đâu thấu cảm em chăng? Em muốn trọn đời vui sống bên anh
Ồ kìa! này thấy biết, này thường nghe luôn luôn tánh biết trông chờ
Chờ khi mây án lướt qua, em nở nụ cười sáng rỡ như anh
3. Đôi ta! một mà thôi, không hai không khác ứng thân thành ra hai
Nay rõ rồi em chấp nhận không còn buồn!
Cuộc đời bao bão giông, em xem dối ảo mặc tình
Em như xem đến để yêu thương đánh thức mọi người vui với trăng xưa
Nhọc nhẳn là phước báo là niềm vui bên sông chiếc bóng con đò
Ngày đêm đưa khách bến mê, em nở nụ cười sáng rỡ như anh
Một khi ai đó hết mê, quay trở về nguồn biết cùng như nhau.
Một khi hết nước, bóng trăng quay trở lại nguồn sáng của trăng xưa
Lời bài hát và lời hát mang tính cảm tác , phỏng tác để chia sẻ văn hóa tâm linh
Mọi bản quyền âm nhạc gốc thuộc về các Nhạc sĩ và người giữ bản quyền
Lời phỏng tác: Hữu Duyên
Ngâm thơ:
Trăng hồ mơ mơ ngủ, mây án ngự tầng không
Nhìn nhau mờ nhạt bóng, nặng tình, nặng ngóng trông
[Am][G]-[Em][Am]-[B][Em]-[D][Bm]-[Am][B7][Em]-[Am][Em]
1. Trăng [Em] xưa trọn nhìn [Am] em đôi khi mây [C] gió cứ chen [B] vào ngăn [Em] che!
Em có [C] còn đôi má [Am] tròn như ngày [Em] nào
Kể từ khi cách [Am] xa em [C] đi bước những một [G] mình
Thương em [D] tôi gió nổi phong [Am] ba tan tác hình [D] hài nhan sắc mong [Em] manh!
Nụ [Em] cười gượng méo [G] mó, gượng tròn [D] môi đâu như lúc thuở ban [Em] đầu
Một [D] khi xa cách chốn [Bm] xưa, giông bão cuộc [Am] đời biến [B] đổi tan [Em] thương
2. Âm [Em] u, mặt hồ [Am] Thu, em đang ngao [C] ngán kiếp phong [B] trần truân [Em] chuyên!
Mây án [C] ngự, ngăn nét [Am] đẹp em trầm [Em] mặt
Buồn vì khi thiếu [Am] anh em [C] như xác thế lạc [G] hồn
Anh nơi [D] đâu thấu cảm em [Am] chăng? Em muốn trọn [D] đời vui sống bên [Em] anh
Ồ [Em] kìa! này thấy [G] biết, này thường [D] nghe luôn luôn tánh biết trông [Em] chờ
Chờ [D] khi mây án lướt [Bm] qua, em nở nụ [Am] cười sáng [B] rỡ như [Em] anh
3. Đôi [Em] ta! một mà [Am] thôi, không hai không [C] khác ứng thân [B] thành ra [Em] hai
Nay rõ [C] rồi em chấp [Am] nhận không còn [Em] buồn!
Cuộc đời bao bão [Am] giông, em [C] xem dối ảo mặc [G] tình
Em như [D] xem đến để yêu [Am] thương đánh thức mọi [D] người vui với trăng [Em] xưa
Nhọc [Em] nhẳn là phước [G] báo là niềm [D] vui bên sông chiếc bóng con [Em] đò
Ngày [D] đêm đưa khách bến [Bm] mê, em nở nụ [Am] cười sáng [B] rỡ như [Em] anh
Một [D] khi ai đó hết [Bm] mê, quay trở về [Am] nguồn biết [B] cùng như [Em] nhau.
Một [D] khi hết nước, bóng [Bm] trăng quay trở lại [Am] nguồn sáng [B] của trăng [Em] xưa