Anh ghen từ những điều quen, từ câu em kể về người vừa quen Ghen từ ánh mắt em cười, gửi theo ai đó chẳng còn là anh Ghen khi em mặc áo xanh, đẹp như ngày ấy, mối đầu trộm thương Ghen từng giọng nói vấn vương, gọi ai thân mật, chẳng dành cho anh Ghen khi em bước thật nhanh, dường như vội vã né đi ánh nhìn Ghen khi em bỗng lặng thinh, để anh đoán biết một mình rồi đó
Anh ghen chẳng bởi nông sâu, chỉ vì thương quá nên đau âm thầm Sợ mai em bước qua nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần nhau Anh ghen chẳng phải vì ta, không tin nhau nữa hay là ngờ đâu Chỉ là sợ lúc em đau, không còn tìm đến tựa đầu vai anh
Ghen như lá úa trên cành, rơi trong im lặng chẳng cần ai hay Ghen như một chút men say, làm tim run rẩy giữa ngày bình yên Ghen khi gió thoảng bên thềm, vẫn bay tà áo như em xa dần Ghen từng giấc mộng em ôm, vì em là cả bao lần nhớ mong Ghen như sương đọng trên cành, không ai nhìn thấy mong manh vô cùng Anh ghen bởi quá yêu thương, chỉ mong em hiểu anh cần có em
Anh ghen bởi đã yêu lâu, chỉ vì thương quá nên đau muộn phiền Sợ mai em bước qua nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần nhau Anh ghen chẳng phải vì ta, không tin nhau nữa hay là ngờ đâu Chỉ là sợ lúc em đau, không còn tìm đến tựa đầu vai anh
* Anh ghen rồi lại lặng thinh, vì em đâu biết anh yêu chân tình Dẫu mang ghen tuông một mình, cũng xin giữ trọn bóng hình em thôi Anh ghen, ghen ghen, anh thương, thương anh thương anh Anh ghen, nhớ em từng đêm, nhớ em thôi, oh oh …
== HẾT BÀI ==
1. Anh ghen từ những điều quen, từ câu em kể về người vừa quen
Ghen từ ánh mắt em cười, gửi theo ai đó chẳng còn là anh
Ghen khi em mặc áo xanh, đẹp như ngày ấy, mối đầu trộm thương
Ghen từng giọng nói vấn vương, gọi ai thân mật, chẳng dành cho anh
Ghen khi em bước thật nhanh, dường như vội vã né đi ánh nhìn
Ghen khi em bỗng lặng thinh, để anh đoán biết một mình rồi đó
Anh ghen chẳng bởi nông sâu, chỉ vì thương quá nên đau âm thầm
Sợ mai em bước qua nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần nhau
Anh ghen chẳng phải vì ta, không tin nhau nữa hay là ngờ đâu
Chỉ là sợ lúc em đau, không còn tìm đến tựa đầu vai anh
2. Ghen như lá úa trên cành, rơi trong im lặng chẳng cần ai hay
Ghen như một chút men say, làm tim run rẩy giữa ngày bình yên
Ghen khi gió thoảng bên thềm, vẫn bay tà áo như em xa dần
Ghen từng giấc mộng em ôm, vì em là cả bao lần nhớ mong
Ghen như sương đọng trên cành, không ai nhìn thấy mong manh vô cùng
Anh ghen bởi quá yêu thương, chỉ mong em hiểu anh cần có em
Anh ghen bởi đã yêu lâu, chỉ vì thương quá nên đau muộn phiền
Sợ mai em bước qua nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần nhau
Anh ghen chẳng phải vì ta, không tin nhau nữa hay là ngờ đâu
Chỉ là sợ lúc em đau, không còn tìm đến tựa đầu vai anh
* Anh ghen rồi lại lặng thinh, vì em đâu biết anh yêu chân tình
Dẫu mang ghen tuông một mình, cũng xin giữ trọn bóng hình em thôi
Anh ghen, ghen ghen, anh thương, thương anh thương anh
Anh ghen, nhớ em từng đêm, nhớ em thôi, oh oh …
1. [Em] Anh ghen từ những điều [Am] quen, từ câu em [D] kể về người vừa [Em] quen
[Em] Ghen từ ánh mắt em [Am] cười, gửi theo ai [D] đó chẳng còn là [Em] anh
[Em] Ghen khi em mặc áo [Am] xanh, đẹp như ngày [D] ấy, mối đầu trộm [G] thương
[Em] Ghen từng giọng nói vấn [Am] vương, gọi ai thân [Bm] mật, chẳng dành cho [Em] anh
[Em] Ghen khi em bước thật [Am] nhanh, dường như vội [D] vã né đi ánh [G] nhìn
[Em] Ghen khi em bỗng lặng [Am] thinh, để anh đoán [Bm] biết một mình rồi [Em] đó
[Em] Anh ghen chẳng bởi nông [Em] sâu, chỉ vì thương quá nên đau âm [Am] thầm
[Em] Sợ mai em bước qua [D] nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần [G] nhau
[Bm] Anh ghen chẳng phải vì [Em] ta, không tin nhau nữa hay là ngờ [Am] đâu
Chỉ là sợ lúc em [D] đau, không còn tìm [Bm] đến tựa đầu vai [Em] anh
[Em][Am]-[D][Em]
2. [Em] Ghen như lá úa trên [Am] cành, rơi trong im [D] lặng chẳng cần ai [Em] hay
[Em] Ghen như một chút men [Am] say, làm tim run [D] rẩy giữa ngày bình [Em] yên
[Em] Ghen khi gió thoảng bên [Am] thềm, vẫn bay tà [D] áo như em xa [G] dần
[Em] Ghen từng giấc mộng em [Am] ôm, vì em là [Bm] cả bao lần nhớ [Em] mong
[Em] Ghen như sương đọng trên [Am] cành, không ai nhìn [D] thấy mong manh vô [G] cùng
[Em] Anh ghen bởi quá yêu [Am] thương, chỉ mong em [Bm] hiểu anh cần có [Em] em
[Em] Anh ghen bởi đã yêu lâu, chỉ vì thương quá nên đau muộn [Am] phiền
Sợ mai em bước qua [D] nhau, em quên lối cũ chẳng còn cần [G] nhau
[Bm] Anh ghen chẳng phải vì [Em] ta, không tin nhau nữa hay là ngờ [Am] đâu
Chỉ là sợ lúc em [D] đau, không còn tìm [Bm] đến tựa đầu vai [Em] anh
* [Em] Anh ghen rồi lại lặng [Am] thinh, vì em đâu [D] biết anh yêu chân [Em] tình
[Em] Dẫu mang ghen tuông một [Am] mình, cũng xin giữ [Bm] trọn bóng hình em [Em] thôi
Anh [Em] ghen, ghen [Am] ghen, anh [D] thương, thương anh thương [Em] anh
Anh [Em] ghen, nhớ em từng [Am] đêm, nhớ em [D] thôi, oh [Em] oh …
