Anh bơ vơ cô đơn sớm tối Nhìn lại mình, sao quá tang thương Phút giây này anh mới hay, mất em là điều quá đắng cay.
Bao năm qua ta đã hạnh phúc Giờ còn lại gì ngoài men say ngất Không phải với em mà là tuyệt vọng đớn đau vô cùng.
[[T[ĐK: ] ] ] Mới hiểu rằng, trái tim, ta đã phụ tình Mới hiểu rằng đời ta vắng em là vô nghĩa Cố chấp nhận để quên đi bằng lý trí Mà con tim cứ dõi theo, bóng hình em.
[ĐK: ] Nhận ra em chính em mới cho anh đong đầy Cả nguồn sống bấy lâu mà anh chẳng màng Xin em đừng quá đau lòng hãy thứ tha tình anh Qua rồi phút giây lỡ lầm.
Chỉ vì xa cách nhau nỗi cô đơn dâng trào! Mà anh quên mất đi mình đã có gì Những tháng ngày quá ngọt ngào hạnh phúc bên đời nhau Không thể mất đi hỡi em.
== DẠO NHẠC ==
Anh bơ vơ cô đơn sớm tối Nhìn lại mình, sao quá tang thương Phút giây này anh mới hay, mất em là điều quá đắng cay.
Bao năm qua ta đã hạnh phúc Giờ còn lại gì ngoài men say ngất Không phải với em mà là tuyệt vọng đớn đau vô cùng.
[[T[ĐK: ] ] ] Mới hiểu rằng, trái tim, ta đã phụ tình Mới hiểu rằng đời ta vắng em là vô nghĩa Cố chấp nhận để quên đi bằng lý trí Mà con tim cứ dõi theo, bóng hình em.
[ĐK: ] Nhận ra em chính em mới cho anh đong đầy Cả nguồn sống bấy lâu mà anh chẳng màng Xin em đừng quá đau lòng hãy thứ tha tình anh Qua rồi phút giây lỡ lầm.
Chỉ vì xa cách nhau nỗi cô đơn dâng trào! Mà anh quên mất đi mình đã có gì Những tháng ngày quá ngọt ngào hạnh phúc bên đời nhau Không thể mất đi hỡi em.
== HẾT BÀI ==
1. Anh bơ vơ cô đơn sớm tối
Nhìn lại mình, sao quá tang thương
Phút giây này anh mới hay, mất em là điều quá đắng cay.
2. Bao năm qua ta đã hạnh phúc
Giờ còn lại gì ngoài men say ngất
Không phải với em mà là tuyệt vọng đớn đau vô cùng.
[[T[ĐK: ] ] ]
Mới hiểu rằng, trái tim, ta đã phụ tình
Mới hiểu rằng đời ta vắng em là vô nghĩa
Cố chấp nhận để quên đi bằng lý trí
Mà con tim cứ dõi theo, bóng hình em.
[ĐK: ]
Nhận ra em chính em mới cho anh đong đầy
Cả nguồn sống bấy lâu mà anh chẳng màng
Xin em đừng quá đau lòng hãy thứ tha tình anh
Qua rồi phút giây lỡ lầm.
Chỉ vì xa cách nhau nỗi cô đơn dâng trào!
Mà anh quên mất đi mình đã có gì
Những tháng ngày quá ngọt ngào hạnh phúc bên đời nhau
Không thể mất đi hỡi em.
[B7] Nhìn lại mình, sao [Em] quá tang thương
[C] Phút giây này [Am] anh mới hay, [B7] mất em là [Em] điều quá đắng cay.
2. [Em] Bao năm qua ta [Am] đã hạnh phúc
[B7] Giờ còn lại gì ngoài men [Em] say ngất
[C] Không phải với em mà [Am] là tuyệt vọng [B7] đớn đau [Em] vô cùng.
T-[ĐK: ]
Mới hiểu [Am] rằng, trái [D] tim, [G] ta đã phụ [Em] tình
Mới hiểu [Am] rằng đời ta vắng [D] em là vô [G] nghĩa
Cố chấp [C] nhận để quên [D] đi [Bm] bằng lý [Em] trí
Mà con [Am] tim cứ dõi [B7] theo, bóng hình [Em] em.
[ĐK: ]
Nhận ra [C] em chính [D] em mới [Bm] cho anh đong [Em] đầy
Cả nguồn [C] sống bấy [D] lâu mà anh chẳng [G] màng
Xin em [C] đừng quá đau [D] lòng hãy [Bm] thứ tha tình [Em] anh
[C] Qua rồi [D] phút giây lỡ [Em] lầm.
Chỉ vì [C] xa cách [D] nhau nỗi [Bm] cô đơn dâng [Em] trào!
Mà anh [C] quên mất [D] đi mình đã có [G] gì
Những tháng [C] ngày quá ngọt [D] ngào hạnh [Bm] phúc bên đời [Em] nhau
[C] Không thể [D] mất đi hỡi [Em] em.
