Lạnh lùng! Người về người bỏ rơi ta rồi Lạnh lùng! Còn buồn chi nữa cho đời thêm mông lung Mộng vàng hiu hắt rơi bên vầng trăng chết! Vầng trăng chết!
Thật lòng! Mộng vừa mới chớm ta yêu người Thật lòng! Tưởng ngàn duyên thắm đâu hay mình long đong Vì ai gian giối cho nên tình ta chết! Tình ta chết!
Trăm đắng trăm cay câu phụ tình ai biết? Tan tác chim bay giấc mộng lành ai giết? Ai nhớ ai quên khi tình này đã hết? Người giờ về đâu? Người về đâu? Để quên lệ sầu
Dại khờ! Vạn lần cũng bởi ta yêu người Dại khờ! Mà nào đâu biết riêng mình ta bơ vơ Vì người gian giối cho nên tình ta chết! Tình ta chết!
* Bởi ta dại khờ!
== HẾT BÀI ==
Lạnh lùng! Người về người bỏ rơi ta rồi
Lạnh lùng! Còn buồn chi nữa cho đời thêm mông lung
Mộng vàng hiu hắt rơi bên vầng trăng chết! Vầng trăng chết!
Thật lòng! Mộng vừa mới chớm ta yêu người
Thật lòng! Tưởng ngàn duyên thắm đâu hay mình long đong
Vì ai gian giối cho nên tình ta chết! Tình ta chết!
Trăm đắng trăm cay câu phụ tình ai biết?
Tan tác chim bay giấc mộng lành ai giết?
Ai nhớ ai quên khi tình này đã hết?
Người giờ về đâu? Người về đâu? Để quên lệ sầu
Dại khờ! Vạn lần cũng bởi ta yêu người
Dại khờ! Mà nào đâu biết riêng mình ta bơ vơ
Vì người gian giối cho nên tình ta chết! Tình ta chết!
* Bởi ta dại khờ!
[Am] Lạnh lùng! [E7] Người về người bỏ rơi ta rồi
[F] Lạnh lùng! [E7] Còn buồn chi nữa cho đời thêm [Am] mông lung
[Dm] Mộng vàng hiu hắt rơi bên vầng [E7] trăng chết! Vầng trăng chết!
[Am] Thật lòng! [E7] Mộng vừa mới chớm ta yêu người
[F] Thật lòng! [E7] Tưởng ngàn duyên thắm đâu hay mình [Am] long đong
[Dm] Vì ai gian giối cho nên tình [E7] ta chết! Tình ta chết!
[Am] Trăm đắng trăm cay câu phụ tình [E7] ai biết?
[Am] Tan tác chim bay giấc mộng lành [Dm] ai giết?
[G] Ai nhớ ai quên khi tình này [E7] đã hết?
[G] Người giờ về đâu? Người về [E7] đâu? Để quên lệ [Am] sầu [E7]
[Am] Dại khờ! [E7] Vạn lần cũng bởi ta yêu người
[F] Dại khờ! [E7] Mà nào đâu biết riêng mình ta [Am] bơ vơ
[Dm] Vì người gian giối cho nên tình [E7] ta chết! Tình ta chết!
* Bởi ta [Am] dại khờ!
