Đêm dần buông trăng treo lạnh giá chén cay nồng xé nát lòng ta Nơi đài cao phủ màu sương khói Kẻ Tri đi chẳng quay đầu
Chốn hoa lệ chỉ còn tiếng gió Bóng ai về thoáng chốc vội tan Giữa hồng trần tĩnh mịch cô liêu Chẳng có ai hiểu được lòng ta
[ĐK: ] Ngồi trên ngai mà tim giờ đây lạc lõng Nước mắt rơi rơi chảy thành dòng Bậc quân vương giang sơn rộng lớn Mà thiếu mất trái tim một người
Cả cuộc đời hào quang quyền cao rực rỡ Chẳng thể đổi ánh mắt người thương Từng xông pha cầm quân điều binh khiển tướng Lại cô đơn đến hết cuộc đời
Chốn hoa lệ chỉ còn tiếng gió Bóng ai về thoáng chốc vội tan Giữa hồng trần tĩnh mịch cô liêu Chẳng có ai hiểu được lòng ta
[ĐK: ] Ngồi trên ngai mà tim giờ đây lạc lõng Nước mắt rơi rơi chảy thành dòng Bậc quân vương giang sơn rộng lớn Mà thiếu mất trái tim một người
Cả cuộc đời hào quang quyền cao rực rỡ Chẳng thể đổi ánh mắt người thương Từng xông pha cầm quân điều binh khiển tướng Lại cô đơn đến hết cuộc đời
Một khúc ca trôi về hư ảo Nỗi nhớ kia phủ kín trời đông Hồn cố nhân vương trên đỉnh tháp Còn ta mãi kiếp cô độc thôi
== HẾT BÀI ==
1. Đêm dần buông trăng treo lạnh giá
chén cay nồng xé nát lòng ta
Nơi đài cao phủ màu sương khói
Kẻ Tri đi chẳng quay đầu
2. Chốn hoa lệ chỉ còn tiếng gió
Bóng ai về thoáng chốc vội tan
Giữa hồng trần tĩnh mịch cô liêu
Chẳng có ai hiểu được lòng ta
[ĐK: ] Ngồi trên ngai mà tim giờ đây lạc lõng
Nước mắt rơi rơi chảy thành dòng
Bậc quân vương giang sơn rộng lớn
Mà thiếu mất trái tim một người
Cả cuộc đời hào quang quyền cao rực rỡ
Chẳng thể đổi ánh mắt người thương
Từng xông pha cầm quân điều binh khiển tướng
Lại cô đơn đến hết cuộc đời
2. Chốn hoa lệ chỉ còn tiếng gió
Bóng ai về thoáng chốc vội tan
Giữa hồng trần tĩnh mịch cô liêu
Chẳng có ai hiểu được lòng ta
[ĐK: ] Ngồi trên ngai mà tim giờ đây lạc lõng
Nước mắt rơi rơi chảy thành dòng
Bậc quân vương giang sơn rộng lớn
Mà thiếu mất trái tim một người
Cả cuộc đời hào quang quyền cao rực rỡ
Chẳng thể đổi ánh mắt người thương
Từng xông pha cầm quân điều binh khiển tướng
Lại cô đơn đến hết cuộc đời
Một khúc ca trôi về hư ảo
Nỗi nhớ kia phủ kín trời đông
Hồn cố nhân vương trên đỉnh tháp
Còn ta mãi kiếp cô độc thôi
1. Đêm dần [C] buông trăng treo lạnh [D] giá
chén cay [Bm] nồng xé nát lòng [Em] ta
Nơi đài [C] cao phủ màu sương [D] khói
Kẻ Tri [Bm] đi chẳng [Em] quay đầu
2. Chốn hoa [C] lệ chỉ còn tiếng [Bm] gió
Bóng ai [D] về thoáng chốc vội [G] tan
Giữa hồng [C] trần tĩnh mịch cô [Am] liêu
Chẳng có [Bm] ai hiểu được lòng [Em] ta
[ĐK: ] Ngồi trên [C] ngai mà tim giờ đây lạc [D] lõng
Nước mắt [Bm] rơi rơi chảy thành [Em] dòng
Bậc quân [C] vương giang sơn rộng [D] lớn
Mà thiếu [Bm] mất trái tim một [Em] người
Cả cuộc [C] đời hào quang quyền cao rực [D] rỡ
Chẳng thể [Bm] đổi ánh mắt người [Em] thương
Từng xông [C] pha cầm quân điều binh khiển [D] tướng
Lại cô [Bm] đơn đến hết cuộc [Em] đời
[C][D][Bm]-[C][D][Em]-[C][D]-[Bm][Em]-[C][Em]
2. Chốn hoa [C] lệ chỉ còn tiếng [Bm] gió
Bóng ai [D] về thoáng chốc vội [G] tan
Giữa hồng [C] trần tĩnh mịch cô [Am] liêu
Chẳng có [Bm] ai hiểu được lòng [Em] ta
[ĐK: ] Ngồi trên [C] ngai mà tim giờ đây lạc [D] lõng
Nước mắt [Bm] rơi rơi chảy thành [Em] dòng
Bậc quân [C] vương giang sơn rộng [D] lớn
Mà thiếu [Bm] mất trái tim một [Em] người
Cả cuộc [C] đời hào quang quyền cao rực [D] rỡ
Chẳng thể [Bm] đổi ánh mắt người [Em] thương
Từng xông [C] pha cầm quân điều binh khiển [D] tướng
Lại cô [Bm] đơn đến hết cuộc [Em] đời
[C][Bm]-[C][D][Em]-[Em][C]-[D][Bm]
Một khúc [C] ca trôi về hư [D] ảo
Nỗi nhớ [Bm] kia phủ kín trời [Em] đông
Hồn cố [C] nhân vương trên đỉnh [D] tháp
Còn ta [Bm] mãi kiếp cô độc [Em] thôi
