Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt Tìm đâu trong thiên hạ, ánh mắt người năm xưa
Ta cho nhau chiều phai nắng, áo ai trắng tà huy bay Trên môi thơm nụ hôn cuối, đã lạnh lùng như giá băng
Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt Tìm đâu trong thiên hạ ánh mắt người năm xưa
Năm xưa khi mùa thu đến trong đêm khuya tiếng Nguyệt cầm Bên sông nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai về Còn đâu chiều lá đổ nhớ đêm mùa ái ân Tìm trong câu thơ cổ một chút... ân tình xưa
Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt Tìm đâu trong thiên hạ ánh mắt người năm xưa
Năm xưa khi mùa thu đến, trong đêm khuya tiếng Nguyệt cầm Bên sông nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai về
Còn đâu chiều lá đổ, nhớ đêm mùa ái ân Tìm trong câu thơ cổ, một chút... ân tình xưa
== HẾT BÀI ==
Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau
Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên hạ, ánh mắt người năm xưa
Ta cho nhau chiều phai nắng, áo ai trắng tà huy bay
Trên môi thơm nụ hôn cuối, đã lạnh lùng như giá băng
Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau
Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên hạ ánh mắt người năm xưa
Năm xưa khi mùa thu đến trong đêm khuya tiếng Nguyệt cầm
Bên sông nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai về
Còn đâu chiều lá đổ nhớ đêm mùa ái ân
Tìm trong câu thơ cổ một chút... ân tình xưa
Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình còn bên nhau
Biết đời như sương trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên hạ ánh mắt người năm xưa
Năm xưa khi mùa thu đến, trong đêm khuya tiếng Nguyệt cầm
Bên sông nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai về
Còn đâu chiều lá đổ, nhớ đêm mùa ái ân
Tìm trong câu thơ cổ, một chút... ân tình xưa
Biết đời như sương [F] trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ [A] cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên [Bb] hạ, ánh mắt người năm [Dm] xưa
Ta cho nhau chiều phai [A] nắng, áo ai trắng tà huy [F] bay
Trên môi [C] thơm nụ hôn cuối, đã lạnh lùng như giá [Dm] băng
[Dm] Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình [A] còn bên nhau
Biết đời như sương [F] trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ [A] cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên [Bb] hạ ánh mắt người năm [Dm] xưa
Năm xưa [C] khi mùa thu đến trong đêm khuya tiếng Nguyệt [Dm] cầm
Bên sông [C] nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai [Dm] về
Còn đâu chiều lá đổ nhớ đêm mùa ái [Gm] ân
Tìm trong câu thơ [Bb] cổ một [A7] chút... ân tình xưa
[Dm] Rồi ngày qua cơn mộng thấy mình [A] còn bên nhau
Biết đời như sương [F] trắng giữa một trời mênh mông
Tìm đâu trên nụ [A] cười chưa vơi dòng nước mắt
Tìm đâu trong thiên [Bb] hạ ánh mắt người năm [Dm] xưa
Năm xưa [C] khi mùa thu đến, trong đêm khuya tiếng Nguyệt [Dm] cầm
Bên sông [C] nghe đàn xa vắng, trăng thao thức bóng ai [Dm] về
Còn đâu chiều lá đổ, nhớ đêm mùa ái [Gm] ân
Tìm trong câu thơ [Bb] cổ, một [A7] chút... ân tình [Dm] xưa
