Đón Bình Minh

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Phạm Anh Duy: C

Nhìn lên cao và tôi thấy Từ nơi hoang vu kia phương trời xa ấy Đỉnh núi cao kia như đang vẫy tay chào.

Đường tôi đi còn xa lắm, Còn bao hoang mang ưu phiền lo lắng. Còn trong thâm tâm mang theo những nghi ngờ.

Và còn đường kia quá dài Và đôi chân ta quá ngại Chẳng biết ngày mai thế nào, ra sao.

[ĐK: ] Vì cuộc sống đâu là dễ dàng Và những khó khăn còn vô vàn Để thử thách ta lòng vững vàng Để gạt đi những hoang mang.

Vì lòng quyết tâm còn vô bờ Chặng đường bước đi còn bất ngờ Và đỉnh núi cao vẫn đón chờ Chờ ngày ta bước chân lên Đón bình minh.

Nhiều chông gai nhiều lo lắng Nhiều khi cô đơn trong lòng buồn lắm Nhìn xung quanh ta đôi khi thấy đơn độc

Nhiều gian nan nhiều khốn khó Nhiều khi mây đen bao phủ mây gió Nhiều khi mơ ước chợt như quá xa xôi.

* Nếu như có đôi lúc ta thấy giấc mơ này Chợt như quá xa Hãy cố gắng nhớ đến lý do mà ta bắt đầu.

== DẠO NHẠC ==

Nhìn lên cao và tôi thấy Từ nơi hoang vu kia phương trời xa ấy Đỉnh núi cao kia như đang vẫy tay chào.

Đường tôi đi còn xa lắm, Còn bao hoang mang ưu phiền lo lắng. Còn trong thâm tâm mang theo những nghi ngờ.

Và còn đường kia quá dài Và đôi chân ta quá ngại Chẳng biết ngày mai thế nào, ra sao.

[ĐK: ] Vì cuộc sống đâu là dễ dàng Và những khó khăn còn vô vàn Để thử thách ta lòng vững vàng Để gạt đi những hoang mang.

Vì lòng quyết tâm còn vô bờ Chặng đường bước đi còn bất ngờ Và đỉnh núi cao vẫn đón chờ Chờ ngày ta bước chân lên Đón bình minh.

Nhiều chông gai nhiều lo lắng Nhiều khi cô đơn trong lòng buồn lắm Nhìn xung quanh ta đôi khi thấy đơn độc

Nhiều gian nan nhiều khốn khó Nhiều khi mây đen bao phủ mây gió Nhiều khi mơ ước chợt như quá xa xôi.

* Nếu như có đôi lúc ta thấy giấc mơ này Chợt như quá xa Hãy cố gắng nhớ đến lý do mà ta bắt đầu.

== HẾT BÀI ==

1. Nhìn lên cao và tôi thấy
Từ nơi hoang vu kia phương trời xa ấy
Đỉnh núi cao kia như đang vẫy tay chào.

Đường tôi đi còn xa lắm,
Còn bao hoang mang ưu phiền lo lắng.
Còn trong thâm tâm mang theo những nghi ngờ.

Và còn đường kia quá dài
Và đôi chân ta quá ngại
Chẳng biết ngày mai thế nào, ra sao.


[ĐK: ] 
Vì cuộc sống đâu là dễ dàng
Và những khó khăn còn vô vàn
Để thử thách ta lòng vững vàng
Để gạt đi những hoang mang.

Vì lòng quyết tâm còn vô bờ
Chặng đường bước đi còn bất ngờ
Và đỉnh núi cao vẫn đón chờ
Chờ ngày ta bước chân lên
Đón bình minh.

2. Nhiều chông gai nhiều lo lắng
Nhiều khi cô đơn trong lòng buồn lắm
Nhìn xung quanh ta đôi khi thấy đơn độc

Nhiều gian nan nhiều khốn khó
Nhiều khi mây đen bao phủ mây gió
Nhiều khi mơ ước chợt như quá xa xôi.

* Nếu như có đôi lúc ta thấy giấc mơ này
Chợt như quá xa
Hãy cố gắng nhớ đến lý do mà ta bắt đầu.

1. [C] Nhìn lên cao và tôi thấy
[Am] Từ nơi hoang vu kia phương trời xa ấy
[F] Đỉnh núi cao kia như đang vẫy tay [G] chào.

[C] Đường tôi đi còn xa lắm,
[Am] Còn bao hoang mang ưu phiền lo lắng.
[F] Còn trong thâm tâm mang theo những nghi [G] ngờ.

T-[ĐK: ] 
Và còn đường [F] kia quá dài
Và đôi chân [C] ta quá ngại
Chẳng biết ngày [F] mai thế nào, ra [G] sao.

[ĐK: ] 
Vì cuộc sống đâu là [C] dễ dàng
Và những khó khăn còn [F] vô vàn
Để thử thách ta lòng [Dm] vững vàng
Để gạt đi những hoang [G] mang.

Vì lòng quyết tâm còn [C] vô bờ
Chặng đường bước đi còn [F] bất ngờ
Và đỉnh núi cao vẫn [Dm] đón chờ
Chờ ngày ta bước chân [G] lên
Đón bình [C] minh.

2. [C] Nhiều chông gai nhiều lo lắng
[Am] Nhiều khi cô đơn trong lòng buồn lắm
[F] Nhìn xung quanh ta đôi khi thấy đơn [G] độc

[C] Nhiều gian nan nhiều khốn khó
[Am] Nhiều khi mây đen bao phủ mây gió
[F] Nhiều khi mơ ước chợt như quá xa [G] xôi.

* [Dm] Nếu như có đôi lúc ta thấy giấc mơ này
[Am] Chợt như quá xa
[Dm] Hãy cố gắng nhớ đến lý do mà ta bắt [G] đầu.