Duyên Trời Lấy 4 (Khổ Cũng Vì Yêu)

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Chung Thanh Duy: Am

Tôi thích đi dưới mưa vì cơn mưa che nhòa đi Đôi mắt hoang mang, thân xác hoang tàn ngỡ ngàng Như bức tranh sắp tô ngỡ đâu áng mây sẽ màu hồng Nhưng hóa ra sai màu đen mới hợp cuộc tình hai ta

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Hai chúng ta không phải tình đầu, em đã nói anh sẽ là người cuối Em yêu anh trao anh muộn sầu để cơn đau kia nhiều như dòng suối Phải chi anh chỉ là thân cây, mặc ai khắc thứ gì thì khắc Thật không may anh là máu thịt nên từng kỉ niệm đâm vào là sắc

Ôi con tim anh nhói đau, anh phải sống sao ngu ngơ anh đã trót trao Nhận lại tình yêu úa màu anh yêu em nhiều biết bao Như những ánh sao tận cùng lầ từng tế bào, em xa anh em nỡ sao

Chưa chắc khi hết mưa hóa ra trước ta là cầu vồng Và không phải cho hết đi sẽ được đáp lại Yêu khiến ta hóa điên nỗi đau ghé qua triền miên Nước mắt tuông rơi ngày nào hẹn thề giờ chỉ là kỷ niệm

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Duyên số thôi thì cũng đã lỡ làng Giờ chẳng còn gì để mà giữ hai hàng mi đã ướt tràn Vội vàng để lại lời biệt ly, em bỏ đi chẳng ngó ngàng Để mặc lại đằng sau cơn mơ vỡ tan

Không nói đâu có nghĩa là hết tình Mà thật sự lòng người đã hết yêu càng nói thêm khổ mình Lặng nhìn người càng ngày càng xa, ông trời như cũng bất bình Từng hạt từng hạt rơi, ôi trời cao khóc thương thân mình

Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao

== DẠO NHẠC ==

Tôi thích đi dưới mưa vì cơn mưa che nhòa đi Đôi mắt hoang mang, thân xác hoang tàn ngỡ ngàng Như bức tranh sắp tô ngỡ đâu áng mây sẽ màu hồng Nhưng hóa ra sai màu đen mới hợp cuộc tình hai ta

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Hai chúng ta không phải tình đầu, em đã nói anh sẽ là người cuối Em yêu anh trao anh muộn sầu để cơn đau kia nhiều như dòng suối Phải chi anh chỉ là thân cây, mặc ai khắc thứ gì thì khắc Thật không may anh là máu thịt nên từng kỉ niệm đâm vào là sắc

Ôi con tim anh nhói đau, anh phải sống sao ngu ngơ anh đã trót trao Nhận lại tình yêu úa màu anh yêu em nhiều biết bao Như những ánh sao tận cùng lầ từng tế bào, em xa anh em nỡ sao

Chưa chắc khi hết mưa hóa ra trước ta là cầu vồng Và không phải cho hết đi sẽ được đáp lại Yêu khiến ta hóa điên nỗi đau ghé qua triền miên Nước mắt tuông rơi ngày nào hẹn thề giờ chỉ là kỷ niệm

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Duyên số thôi thì cũng đã lỡ làng Giờ chẳng còn gì để mà giữ hai hàng mi đã ướt tràn Vội vàng để lại lời biệt ly, em bỏ đi chẳng ngó ngàng Để mặc lại đằng sau cơn mơ vỡ tan

Không nói đâu có nghĩa là hết tình Mà thật sự lòng người đã hết yêu càng nói thêm khổ mình Lặng nhìn người càng ngày càng xa, ông trời như cũng bất bình Từng hạt từng hạt rơi, ôi trời cao khóc thương thân mình

Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao

== HẾT BÀI ==



Tôi thích đi dưới mưa vì cơn mưa che nhòa đi
Đôi mắt hoang mang, thân xác hoang tàn ngỡ ngàng
Như bức tranh sắp tô ngỡ đâu áng mây sẽ màu hồng
Nhưng hóa ra sai màu đen mới hợp cuộc tình hai ta

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí
Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi
Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau
Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Hai chúng ta không phải tình đầu, em đã nói anh sẽ là người cuối
Em yêu anh trao anh muộn sầu để cơn đau kia nhiều như dòng suối
Phải chi anh chỉ là thân cây, mặc ai khắc thứ gì thì khắc
Thật không may anh là máu thịt nên từng kỉ niệm đâm vào là sắc

Ôi con tim anh nhói đau, anh phải sống sao ngu ngơ anh đã trót trao
Nhận lại tình yêu úa màu anh yêu em nhiều biết bao
Như những ánh sao tận cùng lầ từng tế bào, em xa anh em nỡ sao

Chưa chắc khi hết mưa hóa ra trước ta là cầu vồng
Và không phải cho hết đi sẽ được đáp lại
Yêu khiến ta hóa điên nỗi đau ghé qua triền miên
Nước mắt tuông rơi ngày nào hẹn thề giờ chỉ là kỷ niệm

Ngỡ bên nhau một đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm sâu tuổi xuân hoang phí
Đến khi tôi chẳng thể rời xa người ta lại quay bước đi
Trách thân tôi dại khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ lời làm tôi khổ đau
Đến cho mãi sau này, về sau tôi chẳng muốn tin vào ai

Duyên số thôi thì cũng đã lỡ làng
Giờ chẳng còn gì để mà giữ hai hàng mi đã ướt tràn
Vội vàng để lại lời biệt ly, em bỏ đi chẳng ngó ngàng
Để mặc lại đằng sau cơn mơ vỡ tan

Không nói đâu có nghĩa là hết tình
Mà thật sự lòng người đã hết yêu càng nói thêm khổ mình
Lặng nhìn người càng ngày càng xa, ông trời như cũng bất bình
Từng hạt từng hạt rơi, ôi trời cao khóc thương thân mình

Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao
Ôi trời cao! Ôi trời cao khóc thương thân mình em xa anh em nỡ sao

Intro: [Am][Em]-[Dm][G][C]-[Am][Em]-[Dm][Em][Am]

[Am] Tôi thích đi dưới mưa vì cơn [Em] mưa che nhòa đi
Đôi mắt hoang [Dm] mang, thân xác hoang [G] tàn [C] ngỡ ngàng
[Am] Như bức tranh sắp tô ngỡ đâu áng [Em] mây sẽ màu hồng
Nhưng hóa ra [Dm] sai màu đen mới [Em] hợp cuộc tình [Am] hai ta

Ngỡ bên nhau một [Am] đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm [Em] sâu tuổi xuân hoang phí
Đến khi tôi chẳng [Dm] thể rời xa người [G] ta lại quay bước [C] đi
Trách thân tôi dại [Am] khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ [Em] lời làm tôi khổ đau
Đến cho mãi sau [Dm] này, về sau tôi [Em] chẳng muốn tin [Am] vào ai

Hai chúng [Am] ta không phải tình đầu, em đã nói anh sẽ là người cuối
Em yêu [Em] anh trao anh muộn sầu để cơn đau kia nhiều như dòng suối
Phải chi [Dm] anh chỉ là thân cây, mặc ai [G] khắc thứ gì thì khắc
Thật không [C] may anh là máu thịt nên từng kỉ niệm đâm vào là sắc

[Am] Ôi con tim anh nhói đau, anh phải sống sao [Em] ngu ngơ anh đã trót trao
[Am] Nhận lại tình yêu úa màu [Dm] anh yêu em nhiều biết bao
[Em] Như những ánh sao [Am] tận cùng lầ từng tế bào, em xa anh em nỡ sao

[Am] Chưa chắc khi hết mưa hóa ra trước [Em] ta là cầu vồng
Và [Dm] không phải cho hết [G] đi sẽ được [C] đáp lại
[Am] Yêu khiến ta hóa điên nỗi đau ghé [Em] qua triền miên
Nước mắt tuông [Dm] rơi ngày nào hẹn [Em] thề giờ chỉ là [Am] kỷ niệm

Ngỡ bên nhau một [Am] đời sẽ là chân lí hóa ra yêu đậm [Em] sâu tuổi xuân hoang phí
Đến khi tôi chẳng [Dm] thể rời xa người [G] ta lại quay bước [C] đi
Trách thân tôi dại [Am] khờ chẳng nghe lí trí, trách ai không giữ [Em] lời làm tôi khổ đau
Đến cho mãi sau [Dm] này, về sau tôi [Em] chẳng muốn tin [Am] vào ai

Duyên [Am] số thôi thì cũng đã lỡ làng
Giờ chẳng còn gì để mà [Em] giữ hai hàng mi đã ướt tràn
Vội vàng để lại lời biệt [Dm] ly, em bỏ đi chẳng ngó [G] ngàng
Để mặc lại đằng [C] sau cơn mơ vỡ tan

Không [Am] nói đâu có nghĩa là hết tình
Mà thật sự lòng người đã [Em] hết yêu càng nói thêm khổ mình
Lặng nhìn người càng ngày càng [Dm] xa, ông trời như cũng bất [Em] bình
Từng hạt từng hạt [Am] rơi, ôi trời cao khóc thương thân mình

Ôi trời [Em] cao! Ôi trời cao khóc thương thân [Dm] mình [Em][Am] em xa anh em nỡ sao
Ôi trời [Em] cao! Ôi trời cao khóc thương thân [Dm] mình [Em][Am] em xa anh em nỡ sao