Nhìn thật lâu ánh nắng qua khung cửa phố xá đông vui nhưng anh thì không Tự đan xen bàn tay vào nhau, hóa ra chỉ là thói quen khi em đang cạnh bên. Giọt lệ đắng dưới bờ mi, sao cứ vấn vương sao không quên đi người ta Dày vò trách móc bản thân, người thương chẳng thể giữ
[ĐK: ] Khi cố giấu, nước mắt yếu đuối, chảy ngược vào tim Khi khoảng cách giữa hai ta giờ là quá lớn Tại vì anh, hay vì em mang yêu thương qua nơi đây Mưa mùa đông mang theo, chuyện tình ta giờ đang tan theo Cô đơn bủa vây, đóng băng chiếc hôn đầu tiên
Đôi tay anh, cố níu lấy, những gì đã có Chôn sâu bao hương hoa, điều ngọt ngào, quá khó Ngây thơ của những kẻ dại khờ chẳng thể bên từng ngày trôi mau Nhiều lúc thấy nhớ dặng lòng từ bỏ thanh xuân , em từng là thanh xuân
Ngày chia ly không gian lặng im đến lạ kì Diễn trò quan tâm đến ai, cũng chẳng thể hết nguôi ngoi nổi đau Giờ chỉ là người thân của nhau phải không ? giờ em là người thân của ai vậy sao? Hạnh phúc đâu phải một người vuông đắp.
== DẠO NHẠC ==
Nhìn thật lâu ánh nắng qua khung cửa phố xá đông vui nhưng anh thì không Tự đan xen bàn tay vào nhau, hóa ra chỉ là thói quen khi em đang cạnh bên. Giọt lệ đắng dưới bờ mi, sao cứ vấn vương sao không quên đi người ta Dày vò trách móc bản thân, người thương chẳng thể giữ
[ĐK: ] Khi cố giấu, nước mắt yếu đuối, chảy ngược vào tim Khi khoảng cách giữa hai ta giờ là quá lớn Tại vì anh, hay vì em mang yêu thương qua nơi đây Mưa mùa đông mang theo, chuyện tình ta giờ đang tan theo Cô đơn bủa vây, đóng băng chiếc hôn đầu tiên
Đôi tay anh, cố níu lấy, những gì đã có Chôn sâu bao hương hoa, điều ngọt ngào, quá khó Ngây thơ của những kẻ dại khờ chẳng thể bên từng ngày trôi mau Nhiều lúc thấy nhớ dặng lòng từ bỏ thanh xuân , em từng là thanh xuân
Ngày chia ly không gian lặng im đến lạ kì Diễn trò quan tâm đến ai, cũng chẳng thể hết nguôi ngoi nổi đau Giờ chỉ là người thân của nhau phải không ? giờ em là người thân của ai vậy sao? Hạnh phúc đâu phải một người vuông đắp.
== HẾT BÀI ==
1. Nhìn thật lâu ánh nắng qua khung cửa phố xá đông vui nhưng anh thì không
Tự đan xen bàn tay vào nhau, hóa ra chỉ là thói quen khi em đang cạnh bên.
Giọt lệ đắng dưới bờ mi, sao cứ vấn vương sao không quên đi người ta
Dày vò trách móc bản thân, người thương chẳng thể giữ
[ĐK: ] Khi cố giấu, nước mắt yếu đuối, chảy ngược vào tim
Khi khoảng cách giữa hai ta giờ là quá lớn
Tại vì anh, hay vì em mang yêu thương qua nơi đây
Mưa mùa đông mang theo, chuyện tình ta giờ đang tan theo
Cô đơn bủa vây, đóng băng chiếc hôn đầu tiên
Đôi tay anh, cố níu lấy, những gì đã có
Chôn sâu bao hương hoa, điều ngọt ngào, quá khó
Ngây thơ của những kẻ dại khờ chẳng thể bên từng ngày trôi mau
Nhiều lúc thấy nhớ dặng lòng từ bỏ thanh xuân , em từng là thanh xuân
2. Ngày chia ly không gian lặng im đến lạ kì
Diễn trò quan tâm đến ai, cũng chẳng thể hết nguôi ngoi nổi đau
Giờ chỉ là người thân của nhau phải không ? giờ em là người thân của ai vậy sao?
Hạnh phúc đâu phải một người vuông đắp.
1. Nhìn thật [F] lâu ánh nắng qua khung cửa phố xá đông [Em] vui nhưng anh thì không
Tự đan xen bàn [Dm] tay vào nhau, hóa [G] ra chỉ là thói [C] quen khi em đang cạnh bên.
Giọt lệ [F] đắng dưới bờ mi, sao cứ vấn [Em] vương sao không quên đi người ta
Dày vò trách [Dm] móc bản thân, người [Em] thương chẳng thể [Am] giữ
[ĐK: ] Khi [F] cố giấu, nước mắt yếu đuối, chảy ngược vào tim
Khi khoảng [Em] cách giữa hai ta giờ là quá lớn
Tại vì [Dm] anh, hay vì [G] em mang yêu thương qua [C] nơi đây
[F] Mưa mùa đông mang theo, chuyện tình [Em] ta giờ đang tan theo
Cô đơn [Dm] bủa vây, đóng [Em] băng chiếc hôn [Am] đầu tiên
Đôi tay [F] anh, cố níu lấy, những gì đã có
Chôn [Em] sâu bao hương hoa, điều ngọt ngào, quá khó
[Dm] Ngây thơ của [G] những kẻ [C] dại khờ chẳng [F] thể bên từng ngày trôi mau
Nhiều [Em] lúc thấy nhớ dặng lòng từ bỏ [Dm] thanh xuân , [Em] em từng là [Am] thanh xuân
2. Ngày [F] chia ly không gian lặng im đến [Em] lạ kì
Diễn trò [Dm] quan tâm đến [G] ai, cũng chẳng thể [C] hết nguôi ngoi nổi đau
Giờ [F] chỉ là người thân của nhau phải không ? giờ [Em] em là người thân của ai vậy sao?
Hạnh [Dm] phúc đâu [Bdim] phải một người vuông [E7] đắp.
