Thầm lặng theo sau đôi chân anh dù xa nhưng chưa một lần oán than, Chỉ vì nhớ thương anh giọt sương mong manh vỡ tan thôi cũng đành, Lời yêu khi xưa ta trao nhau vô tư nhưng xin người luôn khắc sâu, Cách biệt đôi khi sợ người lãng quên lại lạc mất nhau.
[ĐK: ] Lỡ thương anh rồi đắng cay trăm lời vẫn không thể xa rời, Giữ đôi tay này siết đôi bờ môi nguyện yêu anh mãi thôi. Bão giông đâu ngờ có em luôn chờ người hãy yên lòng vững tin, Thế gian bẽ bàng chuyện mình đừng dở dang như cánh hoa kia phai tàn.
== DẠO NHẠC ==
Đêm tàn trăng sáng như gương họa người thương trên cánh hoa sương, Rượu tình này tiễn người đi muôn phương, Khóe mi em nuốt lệ ngóng trông anh quay trở về, Nhẹ nhàng khẽ ru em xây mộng mơ.
[ĐK: ] Lỡ thương anh rồi đắng cay trăm lời vẫn không thể xa rời, Giữ đôi tay này siết đôi bờ môi nguyện yêu anh mãi thôi. Bão giông đâu ngờ có em luôn chờ người hãy yên lòng vững tin, Thế gian bẽ bàng chuyện mình đừng dở dang như cánh hoa kia phai tàn.
* Nhặt một cánh hoa sương rớt rơi giữa đêm trường, Tự hỏi lòng mình còn vấn vương hay nhớ thương, Ngân nga khúc nguyệt cầm đàn réo rắt lúc thăng trầm, Lòng này còn luyến lưu người ngàn năm.
[ĐK: ](Tăng tone) Lỡ thương anh rồi đắng cay trăm lời vẫn không thể xa rời, Giữ đôi tay này siết đôi bờ môi nguyện yêu anh mãi thôi. Bão giông đâu ngờ có em luôn chờ người hãy yên lòng vững tin, Thế gian bẽ bàng chuyện mình đừng dở dang như cánh hoa kia phai tàn......
== HẾT BÀI ==
1. Thầm lặng theo sau đôi chân anh dù xa nhưng chưa một lần oán than,
Chỉ vì nhớ thương anh giọt sương mong manh vỡ tan thôi cũng đành,
Lời yêu khi xưa ta trao nhau vô tư nhưng xin người luôn khắc sâu,
Cách biệt đôi khi sợ người lãng quên lại lạc mất nhau.
[ĐK: ]
Lỡ thương anh rồi đắng cay trăm lời vẫn không thể xa rời,
Giữ đôi tay này siết đôi bờ môi nguyện yêu anh mãi thôi,
Bão giông đâu ngờ có em luôn chờ người hãy yên lòng vững tin,
Thế gian bẽ bàng chuyện mình đừng dở dang như cánh hoa kia phai tàn.
2. Đêm tàn trăng sáng như gương họa người thương trên cánh hoa sương,
Rượu tình này tiễn người đi muôn phương,
Khóe mi em nuốt lệ ngóng trông anh quay trở về,
Nhẹ nhàng khẽ ru em xây mộng mơ.
* Nhặt một cánh hoa sương rớt rơi giữa đêm trường,
Tự hỏi lòng mình còn vấn vương hay nhớ thương,
Ngân nga khúc nguyệt cầm đàn réo rắt lúc thăng trầm,
Lòng này còn luyến lưu người ngàn năm.
