Trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang Từng ngón tay buồn em mang em mang Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai đóa hoa hồng cài lên tóc mây Ôi đường phố dài lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em nồng nàn ru em nồng nàn.
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em giận hờn, ru em giận hờn.
Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi Tuổi buồn em mang đi trong hư vô, ngày qua hững hờ
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang Từng phiến mây hồng em mang trên vai Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời.
Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em Tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh. Gió sẽ mừng vì tóc em bay, cho mây hờn ngủ quên trên vai Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi.
[ĐK: ] Nắng có còn hờn ghen môi em Mưa có còn buồn trong mắt trong Từ lúc đưa em về, là biết xa nghìn trùng
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời Tay măng trôi trên vùng tóc dài, bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời Xin cho tay em còn muốt dài, xin cho cô đơn vào tuổi này Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài
Rừng thu thay lá mưa bay buồn rầu Rừng đông buốt giá mưa bay dạt dào.
Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu Ta vẫn mong em về đây cho đời bày cuộc vui Mùa xuân đã đến em hãy quay về, rừng xưa đã khép em hãy ra đi rừng xưa đã khép, rừng xưa đã khép em hãy ra đi
Không hẹn mà đến không chờ mà đi Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười Bốn mùa như gió bốn mùa như mây.
Tuổi đá buồn Như cánh vạt bay Còn tuổi nào cho em Rừng xưa đã khép Bốn mùa thay lá
== DẠO NHẠC ==
Trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang Từng ngón tay buồn em mang em mang Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai đóa hoa hồng cài lên tóc mây Ôi đường phố dài lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em nồng nàn ru em nồng nàn.
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn Còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài Ngàn năm ngàn năm, ru em giận hờn, ru em giận hờn.
Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi Tuổi buồn em mang đi trong hư vô, ngày qua hững hờ
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang Từng phiến mây hồng em mang trên vai Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời.
Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em Tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh. Gió sẽ mừng vì tóc em bay, cho mây hờn ngủ quên trên vai Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi.
[ĐK: ] Nắng có còn hờn ghen môi em Mưa có còn buồn trong mắt trong Từ lúc đưa em về, là biết xa nghìn trùng
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời Tay măng trôi trên vùng tóc dài, bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời Xin cho tay em còn muốt dài, xin cho cô đơn vào tuổi này Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài
Rừng thu thay lá mưa bay buồn rầu Rừng đông buốt giá mưa bay dạt dào.
Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu Ta vẫn mong em về đây cho đời bày cuộc vui Mùa xuân đã đến em hãy quay về, rừng xưa đã khép em hãy ra đi rừng xưa đã khép, rừng xưa đã khép em hãy ra đi
Không hẹn mà đến không chờ mà đi Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười Bốn mùa như gió bốn mùa như mây.
Tuổi đá buồn Như cánh vạt bay Còn tuổi nào cho em Rừng xưa đã khép Bốn mùa thay lá
== HẾT BÀI ==
1. Trời còn làm mưa mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn em mang em mang
Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai đóa hoa hồng cài lên tóc mây
Ôi đường phố dài lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm, ru em nồng nàn ru em nồng nàn.
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang
Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh
Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai, đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài
Ngàn năm ngàn năm, ru em giận hờn, ru em giận hờn.
Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi
Tuổi buồn em mang đi trong hư vô, ngày qua hững hờ
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang
Từng phiến mây hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời.
2. Nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em
Tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.
Gió sẽ mừng vì tóc em bay, cho mây hờn ngủ quên trên vai
Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi.
[ĐK: ] Nắng có còn hờn ghen môi em
Mưa có còn buồn trong mắt trong
Từ lúc đưa em về, là biết xa nghìn trùng
3. Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài, bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài, xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài
4. Rừng thu thay lá mưa bay buồn rầu
Rừng đông buốt giá mưa bay dạt dào.
Ta vẫn mong ta chờ mãi trên từng ngày quạnh hiu
Ta vẫn mong em về đây cho đời bày cuộc vui
Mùa xuân đã đến em hãy quay về, rừng xưa đã khép em hãy ra đi
rừng xưa đã khép, rừng xưa đã khép em hãy ra đi
5. Không hẹn mà đến không chờ mà đi
Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta
Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười
Bốn mùa như gió bốn mùa như mây.
1. Tuổi đá buồn
2. Như cánh vạt bay
3. Còn tuổi nào cho em
4. Rừng xưa đã khép
5. Bốn mùa thay lá
Từng ngón tay [Bb] buồn em mang em [C] mang
Đi về giáo [Dm] đường ngày chủ nhật [A] buồn
Còn ai còn [Bb] ai đóa hoa [C] hồng cài lên tóc [F] mây
Ôi đường phố [Dm] dài lời ru miệt [A] mài
Ngàn năm ngàn [Bb] năm, ru em nồng [A7] nàn ru em nồng [Dm] nàn.
Trời còn làm [Dm] mây, mây trôi lang thang
Sợi tóc em [Bb] bồng, trôi nhanh trôi [C] nhanh
Như dòng nước [Dm] hiền, ngày chủ nhật [A] buồn
Còn ai còn [Bb] ai, đóa hoa [C] hồng vùi quên trong [F] tay
Ôi đường phố [Dm] dài, lời ru miệt [A] mài
Ngàn năm ngàn [Bb] năm, ru em giận [A7] hờn, ru em giận [Dm] hờn. [D]
Trời còn làm [G] mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiến băng [F#m] dài trên hai tay [Bm] xuôi
Tuổi buồn em [Em] mang đi trong hư [A] vô, ngày qua hững [D] hờ
Trời còn làm [G] mây, mây trôi lang thang
Từng phiến mây [D] hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như [Dm] lá gió mãi cuốn [A] đi, quay tận cuối [Dm] trời.
2. Nắng có [Dm] hồng bằng đôi môi em, mưa có [C] buồn bằng đôi mắt em
Tóc [Am] em từng sợi nhỏ, rớt xuống [A7] đời làm sóng lênh [Dm] đênh.
Gió sẽ [Dm] mừng vì tóc em bay, cho mây [C] hờn ngủ quên trên vai
Vai [Am] em gầy guộc nhỏ, như cánh [A7] vạc về chốn xa [Dm] xôi.
[ĐK: ] Nắng có [D] còn hờn ghen môi em
Mưa có [Em] còn buồn trong mắt trong
Từ [D] lúc đưa em về, là [A7] biết xa nghìn [Dm] trùng
3. Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều [Ebm] nay
Tuổi nào ngồi [Eb7] hát mây bay ngang [Abm] trời
Tay [Bb7] măng trôi trên vùng [Ebm] tóc dài, bao [B] nhiêu cơn mơ vừa [Bb] tuổi này
Tuổi [Ebm] nào ngơ ngác tìm [Abm] tiếng [C#] gió heo [F#] may [Bb7]
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy [Ebm] vai
Tuổi nào ghi [Eb7] dấu chân chim qua [Abm] trời
Xin [Bb7] cho tay em còn [Ebm] muốt dài, xin [B] cho cô đơn vào [Bb] tuổi này
Tuổi [Ebm] nào lang thang thành [Abm] phố [Bb7] tóc mây [Ebm] cài
4. Rừng thu thay [Eb7] lá mưa bay buồn [Abm] rầu
Rừng đông buốt [F] giá mưa bay dạt [Bb] dào. [Bb7]
Ta vẫn [Ebm] mong ta chờ [F#] mãi trên từng [Eb7] ngày quạnh [Abm] hiu
Ta vẫn [C#] mong em về [Abm] đây cho [C#] đời bày cuộc [F#] vui [Eb7]
Mùa xuân đã [Abm] đến em hãy quay [F#] về, rừng xưa đã khép [Bb7] em hãy ra [Ebm] đi
rừng xưa đã khép, rừng xưa đã khép em [Bb7] hãy ra [Ebm] đi
5. Không hẹn mà [C#m] đến không chờ mà [Abm] đi
Bốn mùa thay [E] lá thay hoa thay mãi đời [Eb7] ta
Bên trời xanh [Abm] mãi những nụ mầm [C#m] mới
Để lại trong [Eb7] cõi thiên thu hình dáng nụ [Abm] cười
[Abm] Bốn mùa như [C#m] gió bốn mùa như [Abm] mây.
------------------
1. Tuổi đá buồn
2. Như cánh vạt bay
3. Còn tuổi nào cho em
4. Rừng xưa đã khép
5. Bốn mùa thay lá
