Nhìn ai buông dây tơ tình một thời từng hẹn ước giữa đôi mình Gió giông vừa qua người đi để lại mỗi ta Nhặt nhân duyên nơi chân trời lạnh lùng mà níu lấy những xa vời Bến xa đò rồi tìm vui nơi phồn hoa.
Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương? Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ] Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương? Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ] Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
Em giờ yên ấm ở phố xá đô thành, lãng quên nơi con sông quê mình Giữ chân em sao cho đành khi còn tay trắng Em lùi anh bước ta rẽ lối hai đường, đớn đau kêu tên anh vô lường Biết ai không điêu toa giả dối đâu mà thương.
== DẠO NHẠC ==
Nhìn ai buông dây tơ tình một thời từng hẹn ước giữa đôi mình Gió giông vừa qua người đi để lại mỗi ta Nhặt nhân duyên nơi chân trời lạnh lùng mà níu lấy những xa vời Bến xa đò rồi tìm vui nơi phồn hoa.
Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương? Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ] Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương? Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ] Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
Em giờ yên ấm ở phố xá đô thành, lãng quên nơi con sông quê mình Giữ chân em sao cho đành khi còn tay trắng Em lùi anh bước ta rẽ lối hai đường, đớn đau kêu tên anh vô lường Biết ai không điêu toa giả dối đâu mà thương.
== HẾT BÀI ==
1. Nhìn ai buông dây tơ tình một thời từng hẹn ước giữa đôi mình
Gió giông vừa qua người đi để lại mỗi ta
Nhặt nhân duyên nơi chân trời lạnh lùng mà níu lấy những xa vời
Bến xa đò rồi tìm vui nơi phồn hoa.
2. Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà
Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương?
Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ
Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ]
Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi
Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối
Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời
Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
2. Ngày em theo chân ai về, thiệp hồng người ta gửi tới hiên nhà
Xót xa nhành hoa chờ ai mà khoe sắc hương?
Tội cho anh bao đợi chờ để giờ người ta đổi lấy ơ thờ
Gấm hoa lụa là hóa hư không tình ta.
[ĐK: ]
Mây mờ giăng kín ở phía cuối lưng đồi, trách chi khi em đã đi rồi
Khóc chi cho mi hoen buồn thêm làn tóc rối
Ai từng đã hứa sẽ mãi chẳng xa rời, thế nhân đau thương hay quên lời
Lỡ duyên cho thân anh chơi vơi không người nương.
Em giờ yên ấm ở phố xá đô thành, lãng quên nơi con sông quê mình
Giữ chân em sao cho đành khi còn tay trắng
Em lùi anh bước ta rẽ lối hai đường, đớn đau kêu tên anh vô lường
Biết ai không điêu toa giả dối đâu mà thương.
Sáng sáng trưa [Em] chiều đi về chung [C] đường
Xây bao giấc [Am] mộng về trắng đêm [D7] trường
Như đội chim nhỏ giữa đời mà [Am] thương [D7]
2. Tình [G] yêu lấp lánh trên [Bm] cao
Khi yêu mắc [Em] cỡ e thẹn má [C] đào
Khi xa nhau [Am] rồi buồn đến nghẹn [D7] ngào
Xin cho nhau còn mãi duyên ban [G] đầu
[ĐK: ] Thương anh bao nắng [Em] mưa vai áo sờn gió lùa bể [C] dâu
Đây con đê chiều [Am] nào nơi chúng [D7] mình đã hẹn hò [G] nhau
Anh thương em từ [D7] lâu sao chẳng về mối mai cau [Am] trầu
Em không vì sang [D7] giàu sao anh đành lỡ duyên [G] đầu
Thương anh thương nhiều [Em] lắm nhưng mẹ đã an bài tơ [C] hồng
Trên con đê chiều [Am] nay ai thẫn thờ thổn thức bên [D7] dòng
Ai đi qua nhà chồng, ai khóc thầm tiễn đưa trên [G] đồng
* Còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên đi sớm về trưa một mình
