Số kiếp mồ côi buồn ai ơi nhiều cay đắng! Tủi phận mình nghèo nên nào dám mơ xa Hai mùa mưa nắng lại qua Thân anh làm mướn bến xa đưa đò
Cứ mỗi chiều sang em ra sông ngồi giặt áo Tóc xõa bên cầu hương bồ kết bay nhanh Bông bần rụng trắng lòng anh Thương em vất vả bao năm anh chờ
[ĐK: ] Nhưng em tham sang mê chốn thị thành Em xa quê nghèo bỏ lại mình anh Sông chiều nước chảy vòng quanh Như con mắt bến long lanh lệ sầu
Bến cũ đò xưa chiều nay anh ngồi cay đắng Em đi không về để bến vắng người qua Nay mùa điên điển ra hoa Chê anh nghèo khó, em qua với người!
== HẾT BÀI ==
1. Số kiếp mồ côi buồn ai ơi nhiều cay đắng!
Tủi phận mình nghèo nên nào dám mơ xa
Hai mùa mưa nắng lại qua
Thân anh làm mướn bến xa đưa đò
2. Cứ mỗi chiều sang em ra sông ngồi giặt áo
Tóc xõa bên cầu hương bồ kết bay nhanh
Bông bần rụng trắng lòng anh
Thương em vất vả bao năm anh chờ
[ĐK: ] Nhưng em tham sang mê chốn thị thành
Em xa quê nghèo bỏ lại mình anh
Sông chiều nước chảy vòng quanh
Như con mắt bến long lanh lệ sầu
Bến cũ đò xưa chiều nay anh ngồi cay đắng
Em đi không về để bến vắng người qua
Nay mùa điên điển ra hoa
Chê anh nghèo khó, em qua với người!
1. Số kiếp mồ [D] côi buồn ai ơi nhiều cay [Am] đắng!
Tủi phận mình [F] nghèo nên [Am] nào dám mơ [Dm] xa
Hai [Em] mùa mưa nắng lại [G] qua
Thân anh [Em] làm mướn bến xa đưa [Am] đò
2. Cứ mỗi chiều [D] sang em ra sông ngồi giặt [Am] áo
Tóc xõa bên [F] cầu hương [Am] bồ kết bay [Dm] nhanh
Bông [Em] bần rụng trắng lòng [G] anh
Thương em vất [Em] vả bao năm [Am] anh chờ
[ĐK: ] Nhưng em tham [F] sang [Am] mê chốn thị [D] thành
Em xa quê [F] nghèo [G] bỏ lại mình [C] anh
Sông [Em] chiều nước chảy vòng [G] quanh
Như con mắt [Em] bến long lanh [Am] lệ sầu
Bến cũ đò [D] xưa chiều nay anh ngồi cay [Am] đắng
Em đi không [F] về để [Am] bến vắng người [Dm] qua
Nay [Em] mùa điên điển ra [G] hoa
Chê anh nghèo [Em] khó, em qua [Am] với người!
