Ngày của mẹ con lặng thầm ngồi nhớ Một trời thương man mác giữa con tim Có những chiều con ngồi nghe gió thổi Ngỡ tiếng mẹ gọi về giữa hư không
Như bàn tay xưa dịu dàng vỗ giấc Giọng ru hời đưa con vào giấc ngủ Giờ con lớn muộn màng con mới hiểu Không có gì thay được người mẹ yêu
Mẹ ơi mẹ con thèm một lần nữa Được tựa đầu nghe mẹ kể chuyện xưa Được trách mắng được ôm trong lòng mẹ Dẫu một lần được về thuở xa xưa
Nếu Mẹ nghe xin về trong giấc ngủ Vỗ về con như ngày còn ấu thơ Ngày của mẹ con cài một đóa hồng Đóa hồng trắng vì con không còn mẹ
== HẾT BÀI ==
Ngày của mẹ con lặng thầm ngồi nhớ
Một trời thương man mác giữa con tim
Có những chiều con ngồi nghe gió thổi
Ngỡ tiếng mẹ gọi về giữa hư không
Như bàn tay xưa dịu dàng vỗ giấc
Giọng ru hời đưa con vào giấc ngủ
Giờ con lớn muộn màng con mới hiểu
Không có gì thay được người mẹ yêu
Mẹ ơi mẹ con thèm một lần nữa
Được tựa đầu nghe mẹ kể chuyện xưa
Được trách mắng được ôm trong lòng mẹ
Dẫu một lần được về thuở xa xưa
Nếu Mẹ nghe xin về trong giấc ngủ
Vỗ về con như ngày còn ấu thơ
Ngày của mẹ con cài một đóa hồng
Đóa hồng trắng vì con không còn mẹ
Một trời [F] thương man mác giữa con [C] tim
Có những [D] chiều con ngồi nghe gió [B] thổi
Ngỡ tiếng [G] mẹ gọi về giữa hư [C] không
Như bàn tay [C] xưa dịu dàng vỗ [C] giấc
Giọng ru [D] hời đưa [F] con vào giấc [C] ngủ
Giờ con [F] lớn muộn [D] màng con mới [G] hiểu
Không có [G7] gì thay được người mẹ [C] yêu
Mẹ ơi [C] mẹ con thèm một lần [C] nữa
Được tựa đầu [F] nghe mẹ [B] kể chuyện [C] xưa
Được trách [F] mắng được [G] ôm trong lòng [C] mẹ
Dẫu một [G] lần được [G7] về thuở xa [C] xưa
Nếu Mẹ [D] nghe xin [G] về trong giấc [C] ngủ
Vỗ về [D] con như [G] ngày còn ấu [C] thơ
Ngày của [D] mẹ con cài một đóa [D] hồng
Đóa hồng [D] trắng vì [G] con không còn [C] mẹ
