Ngủ Đi Ta Hỡi

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Trung Quân: Eb

Biết làm sao Đôi khi ta nhìn ánh mắt người trao Đôi khi ta từng bật khóc khi ai đó dẫm lên vết thương xưa chưa lành

Ngước trời cao Hôm nay không còn thấy những vì sao Bơ vơ khung trời rộng lớn chỉ mỗi ánh trăng kia cô đơn.

[[T[ĐK: ] Hà ha ha... há ha hà Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua Hà ha ha... há ha hà Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[[T[ĐK: ] Hà ha ha... há ha hà Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua Hà ha ha... há ha hà Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[ĐK 2: ]  Ở nơi nào đó, có ai nghe ta cười Ở nơi nào đó, có ai buồn không Vì ta chỉ sống, có một lần trên đời Bình minh sẽ mang lại cả bầu trời mới

Tăng tone >

Và những vết xước bấy lâu đã phai rồi Bình yên tìm đến với tâm hồn tôi Một hai câu hát, cất vang lên cao vợi Chỉ có những hi vọng ở bên cạnh thôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

* Ngước trời cao Hôm nay tôi nhìn thấy những vì sao Bao nhiêu ngọt ngào sẽ đến sau ánh nắng ban mai Hãy ngủ sớm thôi.

== DẠO NHẠC ==

Biết làm sao Đôi khi ta nhìn ánh mắt người trao Đôi khi ta từng bật khóc khi ai đó dẫm lên vết thương xưa chưa lành

Ngước trời cao Hôm nay không còn thấy những vì sao Bơ vơ khung trời rộng lớn chỉ mỗi ánh trăng kia cô đơn.

[[T[ĐK: ] Hà ha ha... há ha hà Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua Hà ha ha... há ha hà Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[[T[ĐK: ] Hà ha ha... há ha hà Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua Hà ha ha... há ha hà Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[ĐK 2: ]  Ở nơi nào đó, có ai nghe ta cười Ở nơi nào đó, có ai buồn không Vì ta chỉ sống, có một lần trên đời Bình minh sẽ mang lại cả bầu trời mới

Tăng tone >

Và những vết xước bấy lâu đã phai rồi Bình yên tìm đến với tâm hồn tôi Một hai câu hát, cất vang lên cao vợi Chỉ có những hi vọng ở bên cạnh thôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

* Ngước trời cao Hôm nay tôi nhìn thấy những vì sao Bao nhiêu ngọt ngào sẽ đến sau ánh nắng ban mai Hãy ngủ sớm thôi.

== HẾT BÀI ==

1. Biết làm sao
Đôi khi ta nhìn ánh mắt người trao
Đôi khi ta từng bật khóc khi ai đó dẫm lên vết thương xưa chưa lành

2. Ngước trời cao
Hôm nay không còn thấy những vì sao
Bơ vơ khung trời rộng lớn chỉ mỗi ánh trăng kia cô đơn.

[[T[ĐK: ] 
Hà ha ha... há ha hà
Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua
Hà ha ha... há ha hà
Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] 
Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi
Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối
Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi
Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này
Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[[T[ĐK: ] 
Hà ha ha... há ha hà
Vắt tay lên trán nằm nghĩ về chuyện vừa qua
Hà ha ha... há ha hà
Liệu có một giấc mơ vỗ về những tổn thương

[ĐK: ] 
Lại một đêm nữa thức khuya ta quen rồi
Ngồi bơ vơ giữa góc căn phòng tối
Lồng ngực ta đã nấc bao nhiêu cơn rồi
Dường như thế gian này chẳng còn cần tôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này
Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

[ĐK 2: ] 
Ở nơi nào đó, có ai nghe ta cười
Ở nơi nào đó, có ai buồn không
Vì ta chỉ sống, có một lần trên đời
Bình minh sẽ mang lại cả bầu trời mới

Tăng tone >

Và những vết xước bấy lâu đã phai rồi
Bình yên tìm đến với tâm hồn tôi
Một hai câu hát, cất vang lên cao vợi
Chỉ có những hi vọng ở bên cạnh thôi

Ngủ đi ta hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia nắng mang hi vọng lại chiếu sáng con tim này
Chỉ cần ta nhắm mắt và ngủ say.

* Ngước trời cao
Hôm nay tôi nhìn thấy những vì sao
Bao nhiêu ngọt ngào sẽ đến sau ánh nắng ban mai
Hãy ngủ sớm thôi.

1. [F] Biết làm sao
Đôi khi ta nhìn ánh [Em] mắt người trao
Đôi khi ta từng bật [Dm] khóc khi ai đó dẫm [G] lên vết thương xưa chưa [C] lành

2. [F] Ngước trời cao
Hôm nay không còn thấy [Em] những vì sao
Bơ vơ khung trời rộng [Dm] lớn chỉ mỗi ánh trăng [G] kia cô [C] đơn.

T-[ĐK: ] 
Hà ha [F] ha... há ha [Em] hà
Vắt [Dm] tay lên trán nằm [G] nghĩ về chuyện vừa [C] qua [C7]
Hà ha [F] ha... há ha [Em] hà [A7]
Liệu [Dm] có một giấc mơ [D7] vỗ về những tổn [G] thương

[ĐK: ] 
Lại một đêm [F] nữa thức khuya ta quen rồi
Ngồi bơ vơ [Em] giữa góc căn phòng tối
Lồng ngực ta [Dm] đã nấc bao nhiêu [G] cơn rồi
Dường như thế [C] gian này chẳng còn cần [C7] tôi

Ngủ đi ta [F] hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia [Em] nắng mang hi vọng lại [A7] chiếu sáng con tim [Dm] này
Chỉ cần ta [G] nhắm mắt và ngủ [C] say.

T-[ĐK: ] 
Hà ha [F] ha... há ha [Em] hà
Vắt [Dm] tay lên trán nằm [G] nghĩ về chuyện vừa [C] qua [C7]
Hà ha [F] ha... há ha [Em] hà [A7]
Liệu [Dm] có một giấc mơ [D7] vỗ về những tổn [G] thương

[ĐK: ] 
Lại một đêm [F] nữa thức khuya ta quen rồi
Ngồi bơ vơ [Em] giữa góc căn phòng tối
Lồng ngực ta [Dm] đã nấc bao nhiêu [G] cơn rồi
Dường như thế [C] gian này chẳng còn cần [C7] tôi

Ngủ đi ta [F] hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia [Em] nắng mang hi vọng lại [A7] chiếu sáng con tim [Dm] này
Chỉ cần ta [G] nhắm mắt và ngủ [C] say.

[ĐK 2: ] 
Ở nơi nào [F] đó, có ai nghe ta cười
Ở nơi nào [Em] đó, có ai buồn không
Vì ta chỉ [Dm] sống, có một lần trên [G] đời
Bình minh sẽ [C] mang lại cả bầu trời [A] mới

Tăng tone [C] -> [D]

Và những vết [G] xước bấy lâu đã phai rồi
Bình yên tìm [F#m] đến với tâm hồn tôi
Một hai câu [Em] hát, cất vang lên cao [A7] vợi
Chỉ có những hi [D] vọng ở bên cạnh thôi

Ngủ đi ta [G] hỡi, bão giông sẽ qua mà
Ngày mai tia [F#m] nắng mang hi vọng lại chiếu [B7] sáng con tim [Em] này
Chỉ cần ta [A7] nhắm mắt và ngủ [D] say.

* [G] Ngước trời cao
Hôm nay tôi nhìn thấy [F#m] những vì sao
Bao nhiêu ngọt ngào sẽ [Em] đến sau ánh nắng ban [A7] mai
Hãy ngủ sớm [D] thôi.