Nguyệt Thượng Hà Lưu

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Trung Quân: E

Đêm dần buông Chỉ có nắng phai mờ trĩu trên đôi bờ bến xa thật xa Bàn chân bước đi về lối xưa em từng ghé ngang qua đời anh trách ai bây giờ đây? Hận đời cay đắng đã khiến ánh mắt em bẽ bàng.

Mộng buồn tương tư về ai? Nghìn cơn gió bay hờ hững nơi anh trần thế muôn niềm đau Dấu yêu tàn một sớm mai như đóa hoa quỳnh anh Biết bao nhiêu lời em thề hẹn trăng nước bên anh.

[ĐK: ] Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu? Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai? Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai? Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình chơi vơi nơi xưa yên bình Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ tàn phai.

Muôn trùng khơi Đàn chim bay lãng du trông về nơi cánh đồng xưa em biết không em Chợt mộng tàn, sương gió mây đen nhìn phía xa kia chân trời bao nhớ thương đầy vơi Hàng tre đu trước sân đình đang khóc cho duyên tình ta đã lỡ làng.

[ĐK: ] Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu? Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai? Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai? Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình anh chơi vơi nơi yên bình Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ Chờ em.

== DẠO NHẠC ==

Đêm dần buông Chỉ có nắng phai mờ trĩu trên đôi bờ bến xa thật xa Bàn chân bước đi về lối xưa em từng ghé ngang qua đời anh trách ai bây giờ đây? Hận đời cay đắng đã khiến ánh mắt em bẽ bàng.

Mộng buồn tương tư về ai? Nghìn cơn gió bay hờ hững nơi anh trần thế muôn niềm đau Dấu yêu tàn một sớm mai như đóa hoa quỳnh anh Biết bao nhiêu lời em thề hẹn trăng nước bên anh.

[ĐK: ] Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu? Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai? Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai? Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình chơi vơi nơi xưa yên bình Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ tàn phai.

Muôn trùng khơi Đàn chim bay lãng du trông về nơi cánh đồng xưa em biết không em Chợt mộng tàn, sương gió mây đen nhìn phía xa kia chân trời bao nhớ thương đầy vơi Hàng tre đu trước sân đình đang khóc cho duyên tình ta đã lỡ làng.

[ĐK: ] Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu? Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai? Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai? Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình anh chơi vơi nơi yên bình Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ Chờ em.

== HẾT BÀI ==

1. Đêm dần buông
Chỉ có nắng phai mờ trĩu trên đôi bờ bến xa thật xa
Bàn chân bước đi về lối xưa em từng ghé ngang qua đời anh trách ai bây giờ đây?
Hận đời cay đắng đã khiến ánh mắt em bẽ bàng.

2. Mộng buồn tương tư về ai?
Nghìn cơn gió bay hờ hững nơi anh trần thế muôn niềm đau
Dấu yêu tàn một sớm mai như đóa hoa quỳnh anh
Biết bao nhiêu lời em thề hẹn trăng nước bên anh.

[ĐK: ] 
Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu?
Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu
Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ
Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai?
Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai?
Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình chơi vơi nơi xưa yên bình
Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ tàn phai.

3. Muôn trùng khơi
Đàn chim bay lãng du trông về nơi cánh đồng xưa em biết không em
Chợt mộng tàn, sương gió mây đen nhìn phía xa kia chân trời bao nhớ thương đầy vơi
Hàng tre đu trước sân đình đang khóc cho duyên tình ta đã lỡ làng.

[ĐK: ] 
Cớ sao giờ bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu?
Mộng hồn tương luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu
Ái ân sầu bi ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ
Vạn hoa rơi nơi anh nhớ mong nhân tình đã lỡ.

Cớ sao giờ bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai?
Mộng hồn tương luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai?
Trái tim giờ đây như hoa vô tình, mình anh chơi vơi nơi yên bình
Bàn tay buông lơi, anh với anh trong chiều tan vỡ
Chờ em.

1. [C] Đêm dần buông
Chỉ có nắng phai mờ trĩu trên đôi bờ bến [Am] xa thật xa
Bàn chân bước đi về lối xưa em từng ghé [F] ngang qua đời anh trách ai bây giờ đây?
Hận đời cay [G] đắng đã khiến ánh mắt em bẽ bàng.

2. Mộng buồn [C] tương tư về ai?
Nghìn cơn gió bay hờ hững nơi anh trần thế [Am] muôn niềm đau
Dấu yêu tàn một sớm mai như đóa [F] hoa quỳnh anh
Biết bao nhiêu lời em thề hẹn trăng [G] nước bên anh.

[ĐK: ] 
Cớ sao giờ [C] bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu?
Mộng hồn tương [Am] luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu
Ái ân sầu bi [Dm] ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ
Vạn hoa rơi [F] nơi anh nhớ mong nhân tình đã [G] lỡ.

Cớ sao giờ [C] bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai?
Mộng hồn tương [Am] luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai?
Trái tim giờ [Dm] đây như hoa vô tình, mình chơi vơi nơi xưa yên bình
Bàn tay [F] buông lơi, anh với anh trong chiều tan [G] vỡ tàn [C] phai.

3. [C] Muôn trùng khơi
Đàn chim bay lãng du trông về nơi cánh đồng [Am] xưa em biết không em
Chợt mộng tàn, sương gió mây đen nhìn phía [F] xa kia chân trời bao nhớ thương đầy vơi
Hàng tre đu [G] trước sân đình đang khóc cho duyên tình ta đã lỡ làng.

[ĐK: ] 
Cớ sao giờ [C] bao nhiêu chiếc lá úa trong chiều thu?
Mộng hồn tương [Am] luyến, trăng trôi miên man giữa hà lưu
Ái ân sầu bi [Dm] ai mang bây giờ mờ sương tan theo mây hững hờ
Vạn hoa rơi [F] nơi anh nhớ mong nhân tình đã [G] lỡ.

Cớ sao giờ [C] bao nhiêu yêu thương nỡ phai nhạt phai?
Mộng hồn tương [Am] luyến, em đang nơi đâu vui cùng ai?
Trái tim giờ [Dm] đây như hoa vô tình, mình anh chơi vơi nơi yên bình
Bàn tay [F] buông lơi, anh với anh trong chiều tan [G] vỡ
Chờ [C] em.