Em chỉ ước mơ Một lần nữa thôi được nhìn anh mỉm cười Em chỉ ước mơ Anh nghĩ đến em, dẫu là vài phút giây
Đoạn đường quá đông Anh đã quá xa, và nỗi nhớ quá dài Như một thói quen Em tìm cánh tay, ngỡ như mãi đây.
[ĐK: ] Lần đầu tiên mới thấu khoảng cách của từ “xa” Lần đầu tiên mới biết cảm giác của chữ “buồn” Em chưa hề nghĩ đến có những ngày không anh Chợt nhận ra khoé mắt đã ướt tự bao giờ!
Vì không muốn cứ phải níu kéo một tình yêu Người con gái sẽ đành chịu mang riêng nỗi buồn Nỗi buồn nào chẳng thấu, vết thương nào không đau Gạt nước mắt nhưng không trôi hết những ưu phiền Có lẽ không bao giờ.
Có phải dấu yêu Đã tàn úa như màu của nắng cuối chiều? Có phải giấc mơ Đã vụn vỡ như cánh hoa bằng thuỷ tinh.
== DẠO NHẠC ==
Em chỉ ước mơ Một lần nữa thôi được nhìn anh mỉm cười Em chỉ ước mơ Anh nghĩ đến em, dẫu là vài phút giây
Đoạn đường quá đông Anh đã quá xa, và nỗi nhớ quá dài Như một thói quen Em tìm cánh tay, ngỡ như mãi đây.
[ĐK: ] Lần đầu tiên mới thấu khoảng cách của từ “xa” Lần đầu tiên mới biết cảm giác của chữ “buồn” Em chưa hề nghĩ đến có những ngày không anh Chợt nhận ra khoé mắt đã ướt tự bao giờ!
Vì không muốn cứ phải níu kéo một tình yêu Người con gái sẽ đành chịu mang riêng nỗi buồn Nỗi buồn nào chẳng thấu, vết thương nào không đau Gạt nước mắt nhưng không trôi hết những ưu phiền Có lẽ không bao giờ.
Có phải dấu yêu Đã tàn úa như màu của nắng cuối chiều? Có phải giấc mơ Đã vụn vỡ như cánh hoa bằng thuỷ tinh.
== HẾT BÀI ==
1. Em chỉ ước mơ
Một lần nữa thôi được nhìn anh mỉm cười
Em chỉ ước mơ
Anh nghĩ đến em, dẫu là vài phút giây
2. Đoạn đường quá đông
Anh đã quá xa, và nỗi nhớ quá dài
Như một thói quen
Em tìm cánh tay, ngỡ như mãi đây.
[ĐK: ]
Lần đầu tiên mới thấu khoảng cách của từ “xa”
Lần đầu tiên mới biết cảm giác của chữ “buồn”
Em chưa hề nghĩ đến có những ngày không anh
Chợt nhận ra khoé mắt đã ướt tự bao giờ!
Vì không muốn cứ phải níu kéo một tình yêu
Người con gái sẽ đành chịu mang riêng nỗi buồn
Nỗi buồn nào chẳng thấu, vết thương nào không đau
Gạt nước mắt nhưng không trôi hết những ưu phiền
Có lẽ không bao giờ.
3. Có phải dấu yêu
Đã tàn úa như màu của nắng cuối chiều?
Có phải giấc mơ
Đã vụn vỡ như cánh hoa bằng thuỷ tinh.
[F] Một lần nữa thôi được nhìn anh [G] mỉm cười
[Em] Em chỉ ước mơ
Anh nghĩ đến em, dẫu là vài [Am] phút giây
2. [Am] Đoạn đường quá đông
[F] Anh đã quá xa, và nỗi nhớ [G] quá dài
[Em] Như một thói quen
Em tìm cánh tay, ngỡ như [Am] mãi đây.
[ĐK: ]
Lần đầu [C] tiên mới thấu khoảng cách của từ [G] “xa”
Lần đầu [Am] tiên mới biết cảm giác của chữ [Em] “buồn”
Em chưa [F] hề nghĩ đến có những [C] ngày không anh
Chợt nhận [F] ra khoé mắt đã ướt tự bao [G] giờ!
Vì không [C] muốn cứ phải níu kéo một tình [G] yêu
Người con [Am] gái sẽ đành chịu mang riêng nỗi [Em] buồn
Nỗi buồn [F] nào chẳng thấu, vết thương [C] nào không đau
Gạt nước [F] mắt nhưng không trôi hết những ưu [G] phiền
Có lẽ không bao [C] giờ.
3. [Am] Có phải dấu yêu
[F] Đã tàn úa như màu của nắng [G] cuối chiều?
[Em] Có phải giấc mơ
Đã vụn vỡ như cánh hoa bằng [Am] thuỷ tinh.
