Nói Em Không Tin

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • 14 Casper & Bon Nghiêm: Bb

Về với anh, về với nhà xưa vì thiếu em, tỏ lối hàng rêu Còn luyến lưu một chút gì không? Mà biết bao lần anh vì em mà đã buông xuôi Rồi bỗng nhiên, ngày nắng vừa đi, thì bóng ai về tới ngoài hiên Cùng giấc mơ hoà với khổ đau thấu trong mắt em

[ĐK: ] Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu? Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em? Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh từ đầu

Chờ ngóng bao mùa đã dần trôi mà thấy em, chẳng rõ buồn vui Còn nhớ không màu mắt bờ môi? Mà biết bao lần anh vì em mà đã tương tư Ngồi với nhau một chút hàn huyên rồi hãy đi tìm chốn bình yên Vì đã qua ngày tháng khổ đau thấu trong mắt anh.

[ĐK: ] Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu? Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em? Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh

Bridge: Tỉnh giấc trong màn đêm buông tàn Chẳng thể níu em ở lại thêm một lần Lòng anh rối tung rồi nhớ nhung vời vợi, là vì em đã đi rồi.

* Nói cho ai nghe khi bây giờ không có em ở đây Nói cho ai nghe khi một mình anh sống thế nào đây? Mới bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì anh nghĩ em không thể bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng đã quên được em Có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng có em kề bên với tóc thềm môi hôn nhưng em mãi chẳng về bên đây thì anh có quá sai khi nhớ em từ đầu

== DẠO NHẠC ==

Về với anh, về với nhà xưa vì thiếu em, tỏ lối hàng rêu Còn luyến lưu một chút gì không? Mà biết bao lần anh vì em mà đã buông xuôi Rồi bỗng nhiên, ngày nắng vừa đi, thì bóng ai về tới ngoài hiên Cùng giấc mơ hoà với khổ đau thấu trong mắt em

[ĐK: ] Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu? Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em? Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh từ đầu

Chờ ngóng bao mùa đã dần trôi mà thấy em, chẳng rõ buồn vui Còn nhớ không màu mắt bờ môi? Mà biết bao lần anh vì em mà đã tương tư Ngồi với nhau một chút hàn huyên rồi hãy đi tìm chốn bình yên Vì đã qua ngày tháng khổ đau thấu trong mắt anh.

[ĐK: ] Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu? Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em? Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh

Bridge: Tỉnh giấc trong màn đêm buông tàn Chẳng thể níu em ở lại thêm một lần Lòng anh rối tung rồi nhớ nhung vời vợi, là vì em đã đi rồi.

* Nói cho ai nghe khi bây giờ không có em ở đây Nói cho ai nghe khi một mình anh sống thế nào đây? Mới bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì anh nghĩ em không thể bước đi Và một điều là có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng đã quên được em Có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng có em kề bên với tóc thềm môi hôn nhưng em mãi chẳng về bên đây thì anh có quá sai khi nhớ em từ đầu

== HẾT BÀI ==

1. Về với anh, về với nhà xưa vì thiếu em, tỏ lối hàng rêu
Còn luyến lưu một chút gì không?
Mà biết bao lần anh vì em mà đã buông xuôi
Rồi bỗng nhiên, ngày nắng vừa đi, thì bóng ai về tới ngoài hiên
Cùng giấc mơ hoà với khổ đau thấu trong mắt em

[ĐK: ]  Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà
Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi
Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi
Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu?
Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em?
Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh từ đầu

2. Chờ ngóng bao mùa đã dần trôi mà thấy em, chẳng rõ buồn vui
Còn nhớ không màu mắt bờ môi?
Mà biết bao lần anh vì em mà đã tương tư
Ngồi với nhau một chút hàn huyên rồi hãy đi tìm chốn bình yên
Vì đã qua ngày tháng khổ đau thấu trong mắt anh.

[ĐK: ]  Vậy thì đành nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà
Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi
Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em nghĩ anh không dám bước đi
Và một điều là có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu?
Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em?
Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em đã quá sai khi nhớ anh

Bridge: Tỉnh giấc trong màn đêm buông tàn
Chẳng thể níu em ở lại thêm một lần
Lòng anh rối tung rồi nhớ nhung vời vợi, là vì em đã đi rồi.

* Nói cho ai nghe khi bây giờ không có em ở đây
Nói cho ai nghe khi một mình anh sống thế nào đây?
Mới bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì anh nghĩ em không thể bước đi
Và một điều là có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng đã quên được em
Có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng có em kề bên với tóc thềm môi hôn
nhưng em mãi chẳng về bên đây thì anh có quá sai khi nhớ em từ đầu

1. [G] Về với anh, về với nhà xưa [Em] vì thiếu em, tỏ lối hàng rêu
[Am] Còn luyến lưu một chút gì không?
[Cm] Mà biết bao lần anh [D7] vì em mà đã buông xuôi
[G] Rồi bỗng nhiên, ngày nắng vừa đi, [Em] thì bóng ai về tới ngoài hiên
[Am] Cùng giấc mơ hoà với khổ đau [Cm] thấu trong mắt [D7] em

[ĐK: ]  Vậy thì đành [G] nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà
[Em] Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi
[Am] Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em [Cm] nghĩ anh không dám bước [D7] đi
Và một điều là [G] có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu?
[Em] Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em?
[Am] Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em [Cm] đã quá sai khi nhớ [D7] anh từ [G] đầu

2. [G] Chờ ngóng bao mùa đã dần trôi [Em] mà thấy em, chẳng rõ buồn vui
[Am] Còn nhớ không màu mắt bờ môi?
[Cm] Mà biết bao lần anh [D7] vì em mà đã tương tư
[G] Ngồi với nhau một chút hàn huyên [Em] rồi hãy đi tìm chốn bình yên
[Am] Vì đã qua ngày tháng khổ đau [Cm] thấu trong mắt [D7] anh.

[ĐK: ]  Vậy thì đành [G] nói em không tin nhưng bây giờ anh đã quên rồi mà
[Em] Nói em không tin nhưng một mình anh vẫn sống được thôi
[Am] Đã bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì em [Cm] nghĩ anh không dám bước [D7] đi
Và một điều là [G] có quá ngây thơ khi em trở về nghĩ anh còn yêu?
[Em] Có quá ngây thơ sau bao tổn thương trớ trêu vì em?
[Am] Thấy anh còn ngu ngơ nuối tiếc và bơ vơ thì em [Cm] đã quá sai khi nhớ [D7] anh

Bridge: Tỉnh [C] giấc trong màn [G] đêm buông tàn
Chẳng thể [D7] níu em ở lại [Em] thêm một lần
Lòng anh [Am] rối tung rồi nhớ nhung [Em] vời vợi, là vì em [C] đã đi rồi.

* [G] Nói cho ai nghe khi bây giờ không có em ở đây
[Em] Nói cho ai nghe khi một mình anh sống [G] thế nào đây?
[Am] Mới bao ngày trôi đi, mình dẫu đã phải chia li vì anh [Cm] nghĩ em không thể bước [D7] đi
Và một điều là [G] có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng đã quên được em
[Em] Có quá ngây thơ khi anh tưởng rằng có em kề bên [Am] với tóc thềm môi hôn
nhưng em mãi chẳng về bên đây thì anh [Cm] có quá sai khi nhớ [D7] em từ [G] đầu