Ở Chỗ Nhân Gian Không Thể Hiểu

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Minh Đạt: Am

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi với người hồ như biển Đông Có mưa tôi cũ về ngang đó Tự buổi thiên đàng chưa lập xong.

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi có người hồ như tiếng chim Theo cơn bão rớt về ngang phố Tôi học từ em niềm lãng quên.

[ĐK: ] Nhân gian không thể hiểu Người mang một nỗi buồn Còn ta cuối kiếp tim lạnh Cùng nỗi sầu bay đầy hư không.

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi có người hồ như hạt sương Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc Tôi thấy từ em một quê hương.

== DẠO NHẠC ==

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi với người hồ như biển Đông Có mưa tôi cũ về ngang đó Tự buổi thiên đàng chưa lập xong.

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi có người hồ như tiếng chim Theo cơn bão rớt về ngang phố Tôi học từ em niềm lãng quên.

[ĐK: ] Nhân gian không thể hiểu Người mang một nỗi buồn Còn ta cuối kiếp tim lạnh Cùng nỗi sầu bay đầy hư không.

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu Tôi có người hồ như hạt sương Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc Tôi thấy từ em một quê hương.

== HẾT BÀI ==

1. Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi với người hồ như biển Đông
Có mưa tôi cũ về ngang đó
Tự buổi thiên đàng chưa lập xong.

2. Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như tiếng chim
Theo cơn bão rớt về ngang phố
Tôi học từ em niềm lãng quên.

[ĐK: ] 
Nhân gian không thể hiểu
Người mang một nỗi buồn
Còn ta cuối kiếp tim lạnh
Cùng nỗi sầu bay đầy hư không.

3. Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có người hồ như hạt sương
Có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
Tôi thấy từ em một quê hương.

1. Ở [Am] chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi với [E7] người hồ [Am] như biển [E7] Đông
Có [Am] mưa tôi cũ về ngang [E7] đó
Tự [Am] buổi thiên đàng chưa lập [E7] xong.

2. Ở [Am] chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có [E7] người hồ [Am] như tiếng [E7] chim
Theo [Am] cơn bão rớt về ngang [E7] phố
Tôi [F] học từ [E7] em niềm lãng [Am] quên.

[ĐK: ] 
Nhân [Am] gian không thể hiểu
Người [G] mang một nỗi [C] buồn
Còn [F] ta cuối kiếp tim [G] lạnh
Cùng nỗi [F] sầu bay [G] đầy hư [C] không. [E7]

3. Ở [Am] chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi có [E7] người hồ [Am] như hạt [E7] sương
Có [Am] bông hoa đỏ chiều tâm [Dm] khúc
Tôi [E7] thấy từ em một quê [Am] hương.