Tựa ngàn mây gió nhẹ cuốn trôi bao thăng trầm. Tựa ngàn hoa nhuốm lệ viết lên chuyện tình ái. Tựa màn sương lấp phủ ánh trăng treo cung đàn. Tựa vần thơ, bao hồi ức tan đi theo thời gian
Duyên khi gặp gỡ, vui chuyện thế trần. Rong chơi ngày tháng, phút giây ấm nồng. Xa nhau là nhớ, trái tim rúng động. Bên nhau còn đó, ánh trăng mây mờ.
Nhưng khi tình ái, đến trong ly biệt Tâm kia hờ hững, xóa đi bóng hình Đau thương dồn nén, nát tan cõi lòng Xa nhau thật sao ! Thật sao
Vì là mây dỗi hờn cuốn trăng đi phương nào. Vì là hoa héo tàn xóa đi chuyện tình ái. Vì là sương ngấn lệ khóc cho duyên đôi mình Vì tại ai, bao hồi ức lãng quên theo thời gian
Dù màn đêm xóa nhòa ánh trăng nơi cung đàn Thì sương kia lắng đọng, phút giây của ký ức Dệt nên thơ thắm nồng, ái ân nơi nhân trần. Làm hoa kia, thêm tỏa sắc ánh dương khi rạng đông
Đau thương năm xưa, đã xóa đi Chỉ còn ại vết thương này thôi. Xa nhau ngàn trùng, mãi nhớ nhau Chỉ còn lại dư âm mà thôi
== DẠO NHẠC ==
Tựa ngàn mây gió nhẹ cuốn trôi bao thăng trầm. Tựa ngàn hoa nhuốm lệ viết lên chuyện tình ái. Tựa màn sương lấp phủ ánh trăng treo cung đàn. Tựa vần thơ, bao hồi ức tan đi theo thời gian
Duyên khi gặp gỡ, vui chuyện thế trần. Rong chơi ngày tháng, phút giây ấm nồng. Xa nhau là nhớ, trái tim rúng động. Bên nhau còn đó, ánh trăng mây mờ.
Nhưng khi tình ái, đến trong ly biệt Tâm kia hờ hững, xóa đi bóng hình Đau thương dồn nén, nát tan cõi lòng Xa nhau thật sao ! Thật sao
Vì là mây dỗi hờn cuốn trăng đi phương nào. Vì là hoa héo tàn xóa đi chuyện tình ái. Vì là sương ngấn lệ khóc cho duyên đôi mình Vì tại ai, bao hồi ức lãng quên theo thời gian
Dù màn đêm xóa nhòa ánh trăng nơi cung đàn Thì sương kia lắng đọng, phút giây của ký ức Dệt nên thơ thắm nồng, ái ân nơi nhân trần. Làm hoa kia, thêm tỏa sắc ánh dương khi rạng đông
Đau thương năm xưa, đã xóa đi Chỉ còn ại vết thương này thôi. Xa nhau ngàn trùng, mãi nhớ nhau Chỉ còn lại dư âm mà thôi
== HẾT BÀI ==
Tựa ngàn mây gió nhẹ cuốn trôi bao thăng trầm.
Tựa ngàn hoa nhuốm lệ viết lên chuyện tình ái.
Tựa màn sương lấp phủ ánh trăng treo cung đàn.
Tựa vần thơ, bao hồi ức tan đi theo thời gian
Duyên khi gặp gỡ, vui chuyện thế trần.
Rong chơi ngày tháng, phút giây ấm nồng.
Xa nhau là nhớ, trái tim rúng động.
Bên nhau còn đó, ánh trăng mây mờ.
Nhưng khi tình ái, đến trong ly biệt
Tâm kia hờ hững, xóa đi bóng hình
Đau thương dồn nén, nát tan cõi lòng
Xa nhau thật sao ! Thật sao
Vì là mây dỗi hờn cuốn trăng đi phương nào.
Vì là hoa héo tàn xóa đi chuyện tình ái.
Vì là sương ngấn lệ khóc cho duyên đôi mình
Vì tại ai, bao hồi ức lãng quên theo thời gian
Dù màn đêm xóa nhòa ánh trăng nơi cung đàn
Thì sương kia lắng đọng, phút giây của ký ức
Dệt nên thơ thắm nồng, ái ân nơi nhân trần.
Làm hoa kia, thêm tỏa sắc ánh dương khi rạng đông
Đau thương năm xưa, đã xóa đi
Chỉ còn ại vết thương này thôi.
Xa nhau ngàn trùng, mãi nhớ nhau
Chỉ còn lại dư âm mà thôi
Tựa ngàn [Em] hoa nhuốm [C] lệ viết [D] lên chuyện tình [G] ái.
Tựa màn [Em] sương lấp [C] phủ ánh [D] trăng treo cung [Em] đàn.
Tựa vần [C] thơ, bao hồi [D] ức tan [Em] đi theo thời gian
[Em] Duyên khi gặp [D] gỡ, vui [Bm] chuyện thế [G] trần.
[Em] Rong chơi ngày [D] tháng, phút [Bm] giây ấm [G] nồng.
[Em] Xa nhau là [D] nhớ, trái [Bm] tim rúng [G] động.
[Em] Bên nhau còn [D] đó, ánh [Bm] trăng mây [G] mờ.
[Em] Nhưng khi tình [D] ái, đến [Bm] trong ly [G] biệt
[Em] Tâm kia hờ [D] hững, xóa [Bm] đi bóng [G] hình
[Em] Đau thương dồn [D] nén, nát [Bm] tan cõi [G] lòng
[Em] Xa nhau thật [D] sao ! Thật [Bm] sao
Vì là [Em] mây dỗi [C] hờn cuốn [D] trăng đi phương [Em] nào.
Vì là [Em] hoa héo [C] tàn xóa [D] đi chuyện tình [G] ái.
Vì là [Em] sương ngấn [C] lệ khóc [D] cho duyên đôi [Em] mình
Vì tại [C] ai, bao hồi [D] ức lãng [Em] quên theo thời gian
Dù màn [Em] đêm xóa [C] nhòa ánh [D] trăng nơi cung [Em] đàn
Thì sương [Em] kia lắng [C] đọng, phút [D] giây của ký [G] ức
Dệt nên [Em] thơ thắm [C] nồng, ái [D] ân nơi nhân [Em] trần.
Làm hoa [C] kia, thêm tỏa [D] sắc ánh [Em] dương khi rạng đông
[Em] Đau thương [D] năm xưa, [Bm] đã xóa [G] đi
Chỉ còn [C] ại vết [D] thương này [Em] thôi.
[C] Xa nhau [D] ngàn trùng, [Bm] mãi nhớ [G] nhau
Chỉ còn [C] lại dư [D] âm mà [Em] thôi
