Thương Không Nói Yêu Không Dám

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Akira Phan: Fm

Tôi vẫn nhớ em đã có người yêu Và tôi cũng yêu em yêu rất nhiều Tôi bối rối, tTôi nghẹn lời, tôi yếu đuối Tôi sợ mất người tôi yêu cả một đời.

Vòng tay tôi được sưởi ấm cho em mỗi ngày Nhưng tôi cũng chỉ là người cưu mang em thôi Vì tôi thấy trong tiềm thức em dần nhớ một người Người con trai duy nhất của em không phải tôi

[ĐK: ] Quá khứ, có lẽ tôi đã quá ngốc phải không? Thương không nói, yêu không dám nói ra bao hoài mong Lặng lẽ một cách bình thường ra đi một cách vô thường Trời mưa nơi đâu làm ngập cả một con đường.

Niềm vui của anh chỉ là hạnh phúc của em thôi Thương vẫn thương, yêu vẫn yêu nói ra cũng bằng không Anh muốn giữ riêng cho chính mình, một vài chút ký ức đẹp Một vài kỷ niệm xưa mà không bao giờ anh nói ra.

== DẠO NHẠC ==

Tôi vẫn nhớ em đã có người yêu Và tôi cũng yêu em yêu rất nhiều Tôi bối rối, tTôi nghẹn lời, tôi yếu đuối Tôi sợ mất người tôi yêu cả một đời.

Vòng tay tôi được sưởi ấm cho em mỗi ngày Nhưng tôi cũng chỉ là người cưu mang em thôi Vì tôi thấy trong tiềm thức em dần nhớ một người Người con trai duy nhất của em không phải tôi

[ĐK: ] Quá khứ, có lẽ tôi đã quá ngốc phải không? Thương không nói, yêu không dám nói ra bao hoài mong Lặng lẽ một cách bình thường ra đi một cách vô thường Trời mưa nơi đâu làm ngập cả một con đường.

Niềm vui của anh chỉ là hạnh phúc của em thôi Thương vẫn thương, yêu vẫn yêu nói ra cũng bằng không Anh muốn giữ riêng cho chính mình, một vài chút ký ức đẹp Một vài kỷ niệm xưa mà không bao giờ anh nói ra.

== HẾT BÀI ==



Tôi vẫn nhớ em đã có người yêu
Và tôi cũng yêu em yêu rất nhiều
Tôi bối rối, tTôi nghẹn lời, tôi yếu đuối
Tôi sợ mất người tôi yêu cả một đời.

Vòng tay tôi được sưởi ấm cho em mỗi ngày
Nhưng tôi cũng chỉ là người cưu mang em thôi
Vì tôi thấy trong tiềm thức em dần nhớ một người
Người con trai duy nhất của em không phải tôi

[ĐK: ] 
Quá khứ, có lẽ tôi đã quá ngốc phải không?
Thương không nói, yêu không dám nói ra bao hoài mong
Lặng lẽ một cách bình thường ra đi một cách vô thường
Trời mưa nơi đâu làm ngập cả một con đường.

Niềm vui của anh chỉ là hạnh phúc của em thôi
Thương vẫn thương, yêu vẫn yêu nói ra cũng bằng không
Anh muốn giữ riêng cho chính mình, một vài chút ký ức đẹp
Một vài kỷ niệm xưa mà không bao giờ anh nói ra.

Vòng hợp âm: [C] [D] [Bm] [Em]

Tôi vẫn [C] nhớ em đã có người [D] yêu
Và tôi [Bm] cũng yêu em yêu rất [Em] nhiều
Tôi bối [C] rối, tTôi nghẹn lời, tôi yếu [D] đuối
Tôi sợ [Bm] mất người tôi yêu cả một [Em] đời.

Vòng tay [C] tôi được sưởi ấm cho em [D] mỗi ngày
Nhưng tôi [Bm] cũng chỉ là người cưu mang em [Em] thôi
Vì tôi [C] thấy trong tiềm thức em dần nhớ [D] một người
Người con [Bm] trai duy nhất của em không phải [Em] tôi

[ĐK: ] 
Quá khứ, có lẽ [C] tôi đã quá ngốc phải [D] không?
Thương không nói, [Bm] yêu không dám nói ra bao hoài [Em] mong
Lặng lẽ một cách bình [C] thường ra đi một cách vô [D] thường
Trời mưa [Bm] nơi đâu làm ngập cả một con [Em] đường.

Niềm vui của anh [C] chỉ là hạnh phúc của em [D] thôi
Thương vẫn thương, [Bm] yêu vẫn yêu nói ra cũng bằng [Em] không
Anh muốn giữ riêng cho chính [C] mình, một vài chút ký ức [D] đẹp
Một vài kỷ niệm [Bm] xưa mà không bao giờ anh [Em] nói ra.