Trách Mẹ Làm Chi

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Đan Trường: C#m

Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đây tóc đã bạc thưa Trách mẹ làm chi, mắt buồn lặng nhìn mưa chiều trông cửa Đừng trách mỗi khi mẹ quan tâm mẹ ở bên ta còn bao năm Nỗi đau hôm qua con khóc mẹ trải qua rồi.

Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đã khác cách suy nghĩ Nghĩ hệt trẻ con, cũng là cách nghĩ của người đãng trí Nhìn những ngón tay của mẹ đi sờ thử lớp da sần chai đi Tuổi xuân đi qua gần hết rồi còn gì.

[[T[ĐK: ] Mẹ già như chuối chín cây Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi Đời là một kiếp ngang qua Phải duyên mấy kiếp mới là mẹ con.

[ĐK: ] Đừng trách! mẹ đã già rồi đừng trách Sinh lão bệnh tử con phải lớn lên, mẹ già đi chứ Khoảnh khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh khắc Đêm đến mẹ sợ thức giấc sớm mai mẹ lại không nhớ.

Đừng khóc! Tôi à ngoan nào đừng khóc Trăng đã lên đồng và trong giấc mơ mẹ về phải không? Đừng để sống một đời để hối tiếc Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.

Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đã khác cách suy nghĩ Nghĩ hệt trẻ con, cũng là cách nghĩ của người đãng trí Nhìn những ngón tay của mẹ đi sờ thử lớp da sần chai đi Tuổi xuân đi qua gần hết rồi còn gì.

[[T[ĐK: ] Mẹ già như chuối chín cây Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi Đời là một kiếp ngang qua Phải duyên mấy kiếp mới là mẹ con.

[ĐK: ] Đừng trách! mẹ đã già rồi đừng trách Sinh lão bệnh tử con phải lớn lên, mẹ già đi chứ Khoảnh khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh khắc Đêm đến mẹ sợ thức giấc sớm mai mẹ lại không nhớ.

Đừng khóc! Tôi à ngoan nào đừng khóc Trăng đã lên đồng và trong giấc mơ mẹ về phải không? Đừng để sống một đời để hối tiếc Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.

Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.

== HẾT BÀI ==

1. Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đây tóc đã bạc thưa
Trách mẹ làm chi, mắt buồn lặng nhìn mưa chiều trông cửa
Đừng trách mỗi khi mẹ quan tâm mẹ ở bên ta còn bao năm
Nỗi đau hôm qua con khóc mẹ trải qua rồi.

2. Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đã khác cách suy nghĩ
Nghĩ hệt trẻ con, cũng là cách nghĩ của người đãng trí
Nhìn những ngón tay của mẹ đi sờ thử lớp da sần chai đi
Tuổi xuân đi qua gần hết rồi còn gì.

[[T[ĐK: ] 
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi
Đời là một kiếp ngang qua
Phải duyên mấy kiếp mới là mẹ con.

[ĐK: ] 
Đừng trách! mẹ đã già rồi đừng trách
Sinh lão bệnh tử con phải lớn lên, mẹ già đi chứ
Khoảnh khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh khắc
Đêm đến mẹ sợ thức giấc sớm mai mẹ lại không nhớ.

Đừng khóc! Tôi à ngoan nào đừng khóc
Trăng đã lên đồng và trong giấc mơ mẹ về phải không?
Đừng để sống một đời để hối tiếc
Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.


2. Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ đã khác cách suy nghĩ
Nghĩ hệt trẻ con, cũng là cách nghĩ của người đãng trí
Nhìn những ngón tay của mẹ đi sờ thử lớp da sần chai đi
Tuổi xuân đi qua gần hết rồi còn gì.

[[T[ĐK: ] 
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi
Đời là một kiếp ngang qua
Phải duyên mấy kiếp mới là mẹ con.

[ĐK: ] 
Đừng trách! mẹ đã già rồi đừng trách
Sinh lão bệnh tử con phải lớn lên, mẹ già đi chứ
Khoảnh khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh khắc
Đêm đến mẹ sợ thức giấc sớm mai mẹ lại không nhớ.

Đừng khóc! Tôi à ngoan nào đừng khóc
Trăng đã lên đồng và trong giấc mơ mẹ về phải không?
Đừng để sống một đời để hối tiếc
Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.

Khi tóc phai chiều già đi mới hiểu muộn màng nuối tiếc.

1. [Am] Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ [Em] đây tóc đã bạc thưa
[Dm7] Trách mẹ làm [G] chi, mắt buồn lặng [C] nhìn mưa chiều trông cửa
Đừng [Am] trách mỗi khi mẹ quan tâm mẹ [Em] ở bên ta còn bao năm
Nỗi [Dm7] đau hôm qua con [Em7] khóc mẹ trải qua [Am] rồi.

2. [Am] Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ [Em] đã khác cách suy nghĩ
[Dm7] Nghĩ hệt trẻ [G] con, cũng là cách [C] nghĩ của người đãng trí
Nhìn [Am] những ngón tay của mẹ đi sờ [Em] thử lớp da sần chai đi
Tuổi [Dm7] xuân đi qua gần [Em7] hết rồi còn [Am] gì.

T-[ĐK: ] 
Mẹ [Am] già như chuối chín [D] cây
Gió lay mẹ [F] rụng, con phải mồ [Em] côi
Đời [Am] là một kiếp ngang [Em] qua
Phải duyên mấy [Dm7] kiếp mới [Em7] là mẹ [Am] con.

[ĐK: ] 
Đừng [Am] trách! mẹ đã già rồi đừng [Em] trách
Sinh lão bệnh [F] tử con phải lớn [G] lên, mẹ già đi [C] chứ [E7]
Khoảnh [Am] khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh [Em] khắc
Đêm đến mẹ [Dm7] sợ thức giấc sớm [Em7] mai mẹ lại không [Am] nhớ.

Đừng [Am] khóc! Tôi à ngoan nào đừng [Em] khóc
Trăng đã lên [F] đồng và trong giấc [G] mơ mẹ về phải [C] không?
Đừng [Am] để sống một đời để hối [Em] tiếc
Khi tóc phai [Dm7] chiều già đi mới [Em7] hiểu muộn màng nuối [Am] tiếc.


2. [Am] Trách mẹ làm chi! mẹ ta giờ [Em] đã khác cách suy nghĩ
[Dm7] Nghĩ hệt trẻ [G] con, cũng là cách [C] nghĩ của người đãng trí
Nhìn [Am] những ngón tay của mẹ đi sờ [Em] thử lớp da sần chai đi
Tuổi [Dm7] xuân đi qua gần [Em7] hết rồi còn [Am] gì.

T-[ĐK: ] 
Mẹ [Am] già như chuối chín [D] cây
Gió lay mẹ [F] rụng, con phải mồ [Em] côi
Đời [Am] là một kiếp ngang [Em] qua
Phải duyên mấy [Dm7] kiếp mới [Em7] là mẹ [Am] con.

[ĐK: ] 
Đừng [Am] trách! mẹ đã già rồi đừng [Em] trách
Sinh lão bệnh [F] tử con phải lớn [G] lên, mẹ già đi [C] chứ [E7]
Khoảnh [Am] khắc! mẹ phải giữ mọi khoảnh [Em] khắc
Đêm đến mẹ [Dm7] sợ thức giấc sớm [Em7] mai mẹ lại không [Am] nhớ.

Đừng [Am] khóc! Tôi à ngoan nào đừng [Em] khóc
Trăng đã lên [F] đồng và trong giấc [G] mơ mẹ về phải [C] không?
Đừng [Am] để sống một đời để hối [Em] tiếc
Khi tóc phai [Dm7] chiều già đi mới [Em7] hiểu muộn màng nuối [Am] tiếc.

Khi tóc phai [Dm7] chiều già đi mới [Em7] hiểu muộn màng nuối [Am] tiếc.