Không gian về trắng gọi phút nắng tan tầm Nghe như lời hát xẻ đôi ánh trăng vàng Khi buông chiều xuống rèm thưa ấm điêu linh Thời gian hóa rong rêu về xây kiếp nhân sinh.
Hương xưa gội xóa lần trong tóc phiêu bồng Mang cung đàn trắng nằm nghe gió qua thềm Ta mang nhịp thở vào đêm đón cơn mơ Dệt thêm chút trăng thơ gót hài khua giấc mơ.
[ĐK: ] Thấp thoáng ngày rơi gieo xuống đồi Lấp loáng có khi mang tiếng cười Thoáng lém hờ mi song khép mành Hoàng hôn trốn qua song vì âm khúc mê hoang.
Nép bóng vào đêm say giấc nồng Thức giấc đón ban mai thắp đèn Níu kéo làn môi khô cóng tàn Để quên nếp chông chênh vờ như biếng đôi chân
Môi sen vỡ bóng bặt tin khúc du thường Vương trong màu mắt ngày xiêm áo vuông tròn Anh mang từ thuở trời hoa nắng lung linh Nhặt thêm chút thơ duyên lọt qua vách phên rèm.
== DẠO NHẠC ==
Không gian về trắng gọi phút nắng tan tầm Nghe như lời hát xẻ đôi ánh trăng vàng Khi buông chiều xuống rèm thưa ấm điêu linh Thời gian hóa rong rêu về xây kiếp nhân sinh.
Hương xưa gội xóa lần trong tóc phiêu bồng Mang cung đàn trắng nằm nghe gió qua thềm Ta mang nhịp thở vào đêm đón cơn mơ Dệt thêm chút trăng thơ gót hài khua giấc mơ.
[ĐK: ] Thấp thoáng ngày rơi gieo xuống đồi Lấp loáng có khi mang tiếng cười Thoáng lém hờ mi song khép mành Hoàng hôn trốn qua song vì âm khúc mê hoang.
Nép bóng vào đêm say giấc nồng Thức giấc đón ban mai thắp đèn Níu kéo làn môi khô cóng tàn Để quên nếp chông chênh vờ như biếng đôi chân
Môi sen vỡ bóng bặt tin khúc du thường Vương trong màu mắt ngày xiêm áo vuông tròn Anh mang từ thuở trời hoa nắng lung linh Nhặt thêm chút thơ duyên lọt qua vách phên rèm.
== HẾT BÀI ==
1. Không gian về trắng gọi phút nắng tan tầm
Nghe như lời hát xẻ đôi ánh trăng vàng
Khi buông chiều xuống rèm thưa ấm điêu linh
Thời gian hóa rong rêu về xây kiếp nhân sinh.
2. Hương xưa gội xóa lần trong tóc phiêu bồng
Mang cung đàn trắng nằm nghe gió qua thềm
Ta mang nhịp thở vào đêm đón cơn mơ
Dệt thêm chút trăng thơ gót hài khua giấc mơ.
[ĐK: ]
Thấp thoáng ngày rơi gieo xuống đồi
Lấp loáng có khi mang tiếng cười
Thoáng lém hờ mi song khép mành
Hoàng hôn trốn qua song vì âm khúc mê hoang.
Nép bóng vào đêm say giấc nồng
Thức giấc đón ban mai thắp đèn
Níu kéo làn môi khô cóng tàn
Để quên nếp chông chênh vờ như biếng đôi chân
3. Môi sen vỡ bóng bặt tin khúc du thường
Vương trong màu mắt ngày xiêm áo vuông tròn
Anh mang từ thuở trời hoa nắng lung linh
Nhặt thêm chút thơ duyên lọt qua vách phên rèm.
Nghe như lời [Dm] hát xẻ [E7] đôi ánh trăng [Am] vàng
Khi buông chiều xuống rèm [F] thưa ấm điêu [Em] linh
Thời gian hóa rong [Dm] rêu về xây kiếp nhân [G] sinh.
2. Hương xưa gội [C] xóa lần trong tóc phiêu [Em] bồng
Mang cung đàn [Dm] trắng nằm [E7] nghe gió qua [Am] thềm
Ta mang nhịp thở vào [F] đêm đón cơn [Em] mơ
Dệt thêm chút trăng [Dm] thơ gót [G] hài khua giấc [C] mơ.
[ĐK: ]
Thấp [F] thoáng ngày rơi gieo xuống [Em] đồi
Lấp [Dm] loáng có [G] khi mang tiếng [C] cười
Thoáng [F] lém hờ mi song khép [Em] mành
Hoàng hôn trốn qua [Am] song vì [G] âm khúc mê [C] hoang.
Nép [F] bóng vào đêm say giấc [Em] nồng
Thức [Dm] giấc đón [G] ban mai thắp [C] đèn
Níu [F] kéo làn môi khô cóng [Dm] tàn
Để quên nếp chông [Em] chênh vờ [G] như biếng đôi [C] chân
3. Môi sen vỡ [C] bóng bặt tin khúc du [Em] thường
Vương trong màu [Dm] mắt ngày [E7] xiêm áo vuông [Am] tròn
Anh mang từ thuở trời [F] hoa nắng lung [Em] linh
Nhặt thêm chút thơ [Dm] duyên lọt [G] qua vách phên [C] rèm.
