Có nỗi nhớ không lời đứng bên ký ức xa vời Đánh rơi cả một thời son sắt Nước mắt đã khô cạn dấu yêu cũng phai nhạt Rụng rơi theo từng cánh hoa tàn.
Vết thương cắt trong lòng trách sao quá mơ mộng Đợi chờ hoài một nỗi thất vọng Trái tim dần gục ngã nỗi đau càng vỡ ra Ngậm ngùi ôm lấy những xót xa.
[ĐK: ] Đã từng yêu, đã từng thương, đã từng hạnh phúc Đã từng xem nhau như cả cuộc đời Có ngờ đâu ta giờ đây như hai người dưng ngược lối Duyên mình thôi đã chết chỉ còn lại dấu vết Của những tháng năm còn vương chút buồn.
Cố giữ lấy những ký ức đang dần vụn vỡ Cố níu kéo nhưng chỉ thấy nhạt mờ Thôi đành thôi ta giờ đây thành hai người dưng lạc lối Con đường trôi phía trước chẳng còn nhau chung bước Cảm giác cô đơn sao quá lạ thường.
== DẠO NHẠC ==
Có nỗi nhớ không lời đứng bên ký ức xa vời Đánh rơi cả một thời son sắt Nước mắt đã khô cạn dấu yêu cũng phai nhạt Rụng rơi theo từng cánh hoa tàn.
Vết thương cắt trong lòng trách sao quá mơ mộng Đợi chờ hoài một nỗi thất vọng Trái tim dần gục ngã nỗi đau càng vỡ ra Ngậm ngùi ôm lấy những xót xa.
[ĐK: ] Đã từng yêu, đã từng thương, đã từng hạnh phúc Đã từng xem nhau như cả cuộc đời Có ngờ đâu ta giờ đây như hai người dưng ngược lối Duyên mình thôi đã chết chỉ còn lại dấu vết Của những tháng năm còn vương chút buồn.
Cố giữ lấy những ký ức đang dần vụn vỡ Cố níu kéo nhưng chỉ thấy nhạt mờ Thôi đành thôi ta giờ đây thành hai người dưng lạc lối Con đường trôi phía trước chẳng còn nhau chung bước Cảm giác cô đơn sao quá lạ thường.
== HẾT BÀI ==
1. Có nỗi nhớ không lời đứng bên ký ức xa vời
Đánh rơi cả một thời son sắt
Nước mắt đã khô cạn dấu yêu cũng phai nhạt
Rụng rơi theo từng cánh hoa tàn.
2. Vết thương cắt trong lòng trách sao quá mơ mộng
Đợi chờ hoài một nỗi thất vọng
Trái tim dần gục ngã nỗi đau càng vỡ ra
Ngậm ngùi ôm lấy những xót xa.
[ĐK: ]
Đã từng yêu, đã từng thương, đã từng hạnh phúc
Đã từng xem nhau như cả cuộc đời
Có ngờ đâu ta giờ đây như hai người dưng ngược lối
Duyên mình thôi đã chết chỉ còn lại dấu vết
Của những tháng năm còn vương chút buồn.
Cố giữ lấy những ký ức đang dần vụn vỡ
Cố níu kéo nhưng chỉ thấy nhạt mờ
Thôi đành thôi ta giờ đây thành hai người dưng lạc lối
Con đường trôi phía trước chẳng còn nhau chung bước
Cảm giác cô đơn sao quá lạ thường.
[C] Đánh rơi cả một [D] thời son [G] sắt
[Am] Nước mắt đã khô cạn [B7] dấu yêu cũng phai [Em] nhạt
[Am] Rụng rơi theo từng cánh hoa [B7] tàn.
2. [Em] Vết thương cắt trong lòng [D] trách sao quá mơ mộng
[Bm] Đợi chờ hoài một nỗi thất [Em] vọng
[C] Trái tim dần gục ngã [B7] nỗi đau càng vỡ [Em] ra
[Am] Ngậm ngùi ôm lấy những xót [B7] xa.
[ĐK: ]
[C] Đã từng yêu, đã từng thương, đã từng hạnh phúc
[Bm] Đã từng xem nhau như cả [Em] cuộc đời
[Am] Có ngờ đâu ta giờ đây như [D7] hai người dưng ngược [G] lối
[C] Duyên mình thôi đã chết [Bm] chỉ còn lại dấu [Em] vết
Của [Am] những tháng năm còn [B7] vương chút [Em] buồn.
[C] Cố giữ lấy những ký ức đang dần vụn vỡ
[Bm] Cố níu kéo nhưng chỉ thấy [Em] nhạt mờ
[Am] Thôi đành thôi ta giờ đây thành [D7] hai người dưng lạc [G] lối
[C] Con đường trôi phía trước [Bm] chẳng còn nhau chung [Em] bước
Cảm [Am] giác cô đơn sao [B7] quá lạ [Em] thường.
