Anh thấy cô đơn lắm em, mỗi đêm về lại căn phòng nhỏ Nằm nhắm mắt nghe tiếng thời gian, thấy mình chơi vơi giữa đời Anh nhớ khi xưa lắm em, cứ mỗi tối thắp sáng mong chờ Nhắn cho em những câu đùa vui anh ngủ yên.
[ĐK: ] Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
Lặng giữa bao nhiêu đám đông, cớ sao lòng vẫn thấy lạc lõng Chỉ muốn nhấp tay chạm vào nhau, gương mặt em và mỉm cười Anh biết ta đâu có nhau, chưa từng là mảnh ghép bên nhau Nhưng nỗi đau này vẫn in sâu, đau thật đau.
[ĐK: ] Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
== DẠO NHẠC ==
Anh thấy cô đơn lắm em, mỗi đêm về lại căn phòng nhỏ Nằm nhắm mắt nghe tiếng thời gian, thấy mình chơi vơi giữa đời Anh nhớ khi xưa lắm em, cứ mỗi tối thắp sáng mong chờ Nhắn cho em những câu đùa vui anh ngủ yên.
[ĐK: ] Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
Lặng giữa bao nhiêu đám đông, cớ sao lòng vẫn thấy lạc lõng Chỉ muốn nhấp tay chạm vào nhau, gương mặt em và mỉm cười Anh biết ta đâu có nhau, chưa từng là mảnh ghép bên nhau Nhưng nỗi đau này vẫn in sâu, đau thật đau.
[ĐK: ] Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
== HẾT BÀI ==
1. Anh thấy cô đơn lắm em, mỗi đêm về lại căn phòng nhỏ
Nằm nhắm mắt nghe tiếng thời gian, thấy mình chơi vơi giữa đời
Anh nhớ khi xưa lắm em, cứ mỗi tối thắp sáng mong chờ
Nhắn cho em những câu đùa vui anh ngủ yên.
[ĐK: ]
Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy
Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay
Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy
Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo
Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu
Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế
Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
2. Lặng giữa bao nhiêu đám đông, cớ sao lòng vẫn thấy lạc lõng
Chỉ muốn nhấp tay chạm vào nhau, gương mặt em và mỉm cười
Anh biết ta đâu có nhau, chưa từng là mảnh ghép bên nhau
Nhưng nỗi đau này vẫn in sâu, đau thật đau.
[ĐK: ]
Mà anh quên mất mỗi khi bình minh, anh giật mình thức dậy
Sợ mọi thứ sẽ tan thành mây ta chia tay
Sợ lắm em nói mai đừng gặp nhau, em phải về bên người ấy
Anh gượng cười nhìn em bước đi vội vàng.
Và anh quên mất sau giấc ngủ yên, anh tỉnh cùng nỗi đắn đo
Chợt bật khóc nhớ ra em có yêu anh đâu
Em với ai đó bên cạnh từ lâu anh chỉ là người thay thế
Những khoảng trống người ta bước đi để lại.
Nằm nhắm [C] mắt nghe tiếng thời [D] gian, thấy mình [G] chơi vơi giữa [D] đời
Anh nhớ khi [Em] xưa lắm em, cứ mỗi [Bm] tối thắp sáng mong chờ
Nhắn cho [C] em những câu đùa [D] vui anh ngủ [A] yên.
[ĐK: ]
Mà anh quên [C] mất mỗi khi bình [D] minh, anh giật [Em] mình thức dậy
Sợ mọi [Am] thứ sẽ tan thành [D] mây ta chia [G] tay [Bm]
Sợ lắm em [C] nói mai đừng gặp [D] nhau, em phải [Bm] về bên người [Em] ấy
Anh gượng [Am] cười nhìn em bước [D] đi vội [Em] vàng.
Và anh quên [C] mất sau giấc ngủ [D] yên, anh tỉnh [Em] cùng nỗi đắn đo
Chợt bật [Am] khóc nhớ ra em [D] có yêu anh [G] đâu [Bm]
Em với ai [C] đó bên cạnh từ [D] lâu anh chỉ [Bm] là người thay [Em] thế
Những khoảng [Am] trống người ta bước [D] đi để [Em] lại.
2. Lặng giữa bao [Em] nhiêu đám đông, cớ sao lòng [Bm] vẫn thấy lạc lõng
Chỉ muốn [C] nhấp tay chạm vào [D] nhau, gương mặt [G] em và mỉm [D] cười
Anh biết ta [Em] đâu có nhau, chưa từng là [Bm] mảnh ghép bên nhau
Nhưng nỗi [C] đau này vẫn in [D] sâu, đau thật [A] đau.
[ĐK: ]
Mà anh quên [C] mất mỗi khi bình [D] minh, anh giật [Em] mình thức dậy
Sợ mọi [Am] thứ sẽ tan thành [D] mây ta chia [G] tay [Bm]
Sợ lắm em [C] nói mai đừng gặp [D] nhau, em phải [Bm] về bên người [Em] ấy
Anh gượng [Am] cười nhìn em bước [D] đi vội [Em] vàng.
Và anh quên [C] mất sau giấc ngủ [D] yên, anh tỉnh [Em] cùng nỗi đắn đo
Chợt bật [Am] khóc nhớ ra em [D] có yêu anh [G] đâu [Bm]
Em với ai [C] đó bên cạnh từ [D] lâu anh chỉ [Bm] là người thay [Em] thế
Những khoảng [Am] trống người ta bước [D] đi để [Em] lại.
