Ở cuối con đường lận đận tôi được nghe em hát Ở bên kia nỗi thất vọng cuối cùng được tìm thấy em Tiếng hát em mang những mộng mị cho cuộc tình một thời xa lắm Đến bây giờ còn lời ăn năn trái tim đau rã rời Nghe tiếng hát ta chợt ngỡ ngàng.
Đóa hoa quỳnh nở trong sương đêm Lung linh như một cành lan trắng Sỏi đá cũng bâng khuâng Ngỡ bao nhiêu ước vọng hồi sinh Nhọc nhằn đã qua cùng bao nỗi xót xa.
Từ cành cây khô héo sáng nay bỗng dưng thật lạ Dòng sông câm nín thức giấc trong đêm mù lòa Được nghe em hát nỗi đau tự hối
Tình chết đuối cũng thôi muộn rồi Trong tiếng hát có lời đắng cay Cứ vang vọng một ngày chia phôi Như kêu than từng cơn nhức nhối Và thiết tha yêu thương Những vết đau đọa đày trong tôi Thành lời trối trăn giọt nước mắt muộn màng.
== DẠO NHẠC ==
Ở cuối con đường lận đận tôi được nghe em hát Ở bên kia nỗi thất vọng cuối cùng được tìm thấy em Tiếng hát em mang những mộng mị cho cuộc tình một thời xa lắm Đến bây giờ còn lời ăn năn trái tim đau rã rời Nghe tiếng hát ta chợt ngỡ ngàng.
Đóa hoa quỳnh nở trong sương đêm Lung linh như một cành lan trắng Sỏi đá cũng bâng khuâng Ngỡ bao nhiêu ước vọng hồi sinh Nhọc nhằn đã qua cùng bao nỗi xót xa.
Từ cành cây khô héo sáng nay bỗng dưng thật lạ Dòng sông câm nín thức giấc trong đêm mù lòa Được nghe em hát nỗi đau tự hối
Tình chết đuối cũng thôi muộn rồi Trong tiếng hát có lời đắng cay Cứ vang vọng một ngày chia phôi Như kêu than từng cơn nhức nhối Và thiết tha yêu thương Những vết đau đọa đày trong tôi Thành lời trối trăn giọt nước mắt muộn màng.
== HẾT BÀI ==
Ở cuối con đường lận đận tôi được nghe em hát
Ở bên kia nỗi thất vọng cuối cùng được tìm thấy em
Tiếng hát em mang những mộng mị cho cuộc tình một thời xa lắm
Đến bây giờ còn lời ăn năn trái tim đau rã rời
Nghe tiếng hát ta chợt ngỡ ngàng.
Đóa hoa quỳnh nở trong sương đêm
Lung linh như một cành lan trắng
Sỏi đá cũng bâng khuâng
Ngỡ bao nhiêu ước vọng hồi sinh
Nhọc nhằn đã qua cùng bao nỗi xót xa.
Từ cành cây khô héo sáng nay bỗng dưng thật lạ
Dòng sông câm nín thức giấc trong đêm mù lòa
Được nghe em hát nỗi đau tự hối
Tình chết đuối cũng thôi muộn rồi
Trong tiếng hát có lời đắng cay
Cứ vang vọng một ngày chia phôi
Như kêu than từng cơn nhức nhối
Và thiết tha yêu thương
Những vết đau đọa đày trong tôi
Thành lời trối trăn giọt nước mắt muộn màng.
Ở bên kia nỗi thất [G] vọng cuối cùng được tìm thấy [C] em
Tiếng [F] hát em mang những mộng [Dm] mị cho cuộc [G] tình một thời xa [C] lắm
Đến bây [Dm] giờ còn lời ăn [G] năn [F] trái tim đau rã [Dm] rời
Nghe tiếng [Em] hát ta chợt ngỡ [Am] ngàng.
Đóa hoa [Am] quỳnh nở trong sương [Em] đêm
Lung linh [Dm] như một cành lan [F] trắng
Sỏi [G] đá cũng bâng [Dm] khuâng
Ngỡ bao [Dm] nhiêu ước vọng hồi sinh
Nhọc [G] nhằn đã [C] qua cùng [G] bao nỗi xót [C] xa.
[C] Từ cành cây khô [F] héo sáng [Dm] nay bỗng dưng thật [G] lạ [Em]
Dòng sông câm [Am] nín thức [Dm] giấc trong đêm mù [F] lòa
Được nghe em [G] hát nỗi đau tự [C] hối
[F] Tình chết [A7] đuối cũng thôi muộn [Dm] rồi
Trong tiếng [Em] hát [G] có lời đắng [C] cay
Cứ vang [F] vọng một ngày chia [G] phôi
Như kêu than từng cơn nhức [Dm] nhối [F]
Và thiết tha yêu [G] thương
[Dm] Những vết đau đọa đày trong tôi
Thành lời trối [G] trăn giọt nước mắt muộn [C] màng.
