Giọt sầu thương còn vương trên mi Giờ ở nơi nào em ơi về chưa Ngày dài đêm mưa buồn rơi Nhân thế vô tình ai đâu nào hay.
Một mình bơ vơ nhìn trăng Giăng kín mây buồn ai ơi còn trông Hẹn thề nhau để làm chi Tạ từ bước đi.
Duyên ta bên nhau giờ phải bỏ lại tình sau đêm Người mang yêu thương đi mình ta vỡ tan trong tim Ngồi nhặt từng đống tro tàn vùi dập nỗi nhớ vô vàng Tương tư bóng hình nhìn người phụ tình mình bỏ đi.
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai Đắng cay.
Chiều nghiêng nắng đổ mây hạ vàng Ôi mắt lệ tràn thấm đẫm vào trong tim Trách phận duyên mình sao bẽ bàng Hết thương cạn nhớ người còn bên phù phím.
Tình cảm mình giờ thật mông lung Như ngọn đèn treo ở trước gió Đổ vỡ chỉ còn lại tàn tro Nhưng mà mãi khắc sâu trong tim chẳng thể bỏ
Ngày em nói chia ly tâm can anh điên dại cuồng Nhìn em bước ra đi nhưng tim này chẳng thể buông Là câu nói quên đi ở lòng anh không hề muốn Nhưng biết phải làm sau khi bên nhau cả hai đều buồn.
Giờ em ở nơi nào ký ức bủa vây trái tim anh này Ngàn nỗi nhớ dâng trào hương xưa ngọt ngào anh nào tìm thấy.
Sương rơi trong đêm vọng thề nguyệt cầm ai vang Âm hương vô tâm ngàn năm chẳng thể xóa nhòa Xa trong cơn mơ người giờ đang ở nơi đâu Họa lại bức tranh giai nhân hoang vắng một mình
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai Đắng cay.
== DẠO NHẠC ==
Giọt sầu thương còn vương trên mi Giờ ở nơi nào em ơi về chưa Ngày dài đêm mưa buồn rơi Nhân thế vô tình ai đâu nào hay.
Một mình bơ vơ nhìn trăng Giăng kín mây buồn ai ơi còn trông Hẹn thề nhau để làm chi Tạ từ bước đi.
Duyên ta bên nhau giờ phải bỏ lại tình sau đêm Người mang yêu thương đi mình ta vỡ tan trong tim Ngồi nhặt từng đống tro tàn vùi dập nỗi nhớ vô vàng Tương tư bóng hình nhìn người phụ tình mình bỏ đi.
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai Đắng cay.
Chiều nghiêng nắng đổ mây hạ vàng Ôi mắt lệ tràn thấm đẫm vào trong tim Trách phận duyên mình sao bẽ bàng Hết thương cạn nhớ người còn bên phù phím.
Tình cảm mình giờ thật mông lung Như ngọn đèn treo ở trước gió Đổ vỡ chỉ còn lại tàn tro Nhưng mà mãi khắc sâu trong tim chẳng thể bỏ
Ngày em nói chia ly tâm can anh điên dại cuồng Nhìn em bước ra đi nhưng tim này chẳng thể buông Là câu nói quên đi ở lòng anh không hề muốn Nhưng biết phải làm sau khi bên nhau cả hai đều buồn.
Giờ em ở nơi nào ký ức bủa vây trái tim anh này Ngàn nỗi nhớ dâng trào hương xưa ngọt ngào anh nào tìm thấy.
Sương rơi trong đêm vọng thề nguyệt cầm ai vang Âm hương vô tâm ngàn năm chẳng thể xóa nhòa Xa trong cơn mơ người giờ đang ở nơi đâu Họa lại bức tranh giai nhân hoang vắng một mình
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai Đắng cay.
== HẾT BÀI ==
Giọt sầu thương còn vương trên mi
Giờ ở nơi nào em ơi về chưa
Ngày dài đêm mưa buồn rơi
Nhân thế vô tình ai đâu nào hay.
Một mình bơ vơ nhìn trăng
Giăng kín mây buồn ai ơi còn trông
Hẹn thề nhau để làm chi
Tạ từ bước đi.
Duyên ta bên nhau giờ phải bỏ lại tình sau đêm
Người mang yêu thương đi mình ta vỡ tan trong tim
Ngồi nhặt từng đống tro tàn vùi dập nỗi nhớ vô vàng
Tương tư bóng hình nhìn người phụ tình mình bỏ đi.
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu
Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng
Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu
Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai
Đắng cay.
Chiều nghiêng nắng đổ mây hạ vàng
Ôi mắt lệ tràn thấm đẫm vào trong tim
Trách phận duyên mình sao bẽ bàng
Hết thương cạn nhớ người còn bên phù phím.
Tình cảm mình giờ thật mông lung
Như ngọn đèn treo ở trước gió
Đổ vỡ chỉ còn lại tàn tro
Nhưng mà mãi khắc sâu trong tim chẳng thể bỏ
Ngày em nói chia ly tâm can anh điên dại cuồng
Nhìn em bước ra đi nhưng tim này chẳng thể buông
Là câu nói quên đi ở lòng anh không hề muốn
Nhưng biết phải làm sau khi bên nhau cả hai đều buồn.
Giờ em ở nơi nào ký ức bủa vây trái tim anh này
Ngàn nỗi nhớ dâng trào hương xưa ngọt ngào anh nào tìm thấy.
Sương rơi trong đêm vọng thề nguyệt cầm ai vang
Âm hương vô tâm ngàn năm chẳng thể xóa nhòa
Xa trong cơn mơ người giờ đang ở nơi đâu
Họa lại bức tranh giai nhân hoang vắng một mình
Nhân sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải khổ trớ trêu
Thương thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ đành vỡ mộng
Tâm can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt dần úa màu
Lỗi lầm ta sai giờ thì biết phải trách ai
Đắng cay.
Giọt sầu [Em] thương còn vương trên mi
Giờ ở nơi [C] nào em ơi về chưa
Ngày [G] dài đêm mưa buồn rơi
Nhân thế vô [D] tình ai đâu nào hay.
Một [Em] mình bơ vơ nhìn trăng
Giăng kín mây [C] buồn ai ơi còn trông
Hẹn [G] thề nhau để làm chi
Tạ từ bước [D] đi.
[Em] Duyên ta bên nhau giờ phải bỏ lại [C] tình sau đêm
Người [G] mang yêu thương đi mình ta vỡ [D] tan trong tim
Ngồi nhặt từng [Em] đống tro tàn vùi dập nỗi [C] nhớ vô vàng
Tương tư bóng [G] hình nhìn người phụ tình mình bỏ [D] đi.
Nhân [Em] sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải [C] khổ trớ trêu
Thương [G] thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ [D] đành vỡ mộng
Tâm [Em] can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt [C] dần úa màu
Lỗi lầm ta [G] sai giờ thì biết phải trách [D] ai
Đắng [Em] cay.
Chiều [Em] nghiêng nắng đổ mây hạ vàng
Ôi mắt lệ [C] tràn thấm đẫm vào trong tim
Trách [G] phận duyên mình sao bẽ bàng
Hết thương cạn [D] nhớ người còn bên phù phím.
Tình [Em] cảm mình giờ thật mông lung
Như ngọn đèn [C] treo ở trước gió
Đổ [G] vỡ chỉ còn lại tàn tro
Nhưng mà mãi khắc [D] sâu trong tim chẳng thể bỏ
[Em] Ngày em nói chia ly tâm can anh điên dại cuồng
[C] Nhìn em bước ra đi nhưng tim này chẳng thể buông
[G] Là câu nói quên đi ở lòng anh không hề muốn
Nhưng [D] biết phải làm sau khi bên nhau cả hai đều buồn.
[Em] Giờ em ở nơi nào ký ức bủa [C] vây trái tim anh này
[G] Ngàn nỗi nhớ dâng trào hương xưa ngọt [D] ngào anh nào tìm thấy.
[Em] Sương rơi trong đêm vọng thề nguyệt [C] cầm ai vang
[G] Âm hương vô tâm ngàn năm chẳng [D] thể xóa nhòa
[Em] Xa trong cơn mơ người giờ đang [C] ở nơi đâu
Họa lại bức [G] tranh giai nhân hoang vắng một mình
Nhân [Em] sinh cho ta gặp gỡ cớ sao ải [C] khổ trớ trêu
Thương [G] thay duyên ta đành lỡ nỡ sao giờ [D] đành vỡ mộng
Tâm [Em] can vỡ nát ai oán hoa phai nhạt [C] dần úa màu
Lỗi lầm ta [G] sai giờ thì biết phải trách [D] ai
Đắng [Em] cay.
