1. Khi nào thấy nhớ, thì gọi cho anh
Hãy gọi cho anh, cả khi em không nhớ
Bởi có một con đường, gọi là quá khứ
Có một lọn gió, gọi là tóc bay
Có một người say, một người mắt ướt
Có một lỡ bước, gọi là đến sau
Có một mưa mau, rụng rời quán nhỏ ới ơi… ơi ời....
[ĐK: ] Hãy gọi tên nhau để quên nỗi sầu
Hãy gọi tên nhau Dù ở nơi đâu
Chỉ cần lời nói: "Em nhớ anh".
Chỉ cần 1 lời nói: "Em nhớ anh". Để anh ấm lòng
2. Khi nào thấy nhớ, thì gọi cho anh.
Hãy gọi cho anh, cả khi em không nhớ...
Bởi có một con đường, gọi là quá khứ
Có một lối cỏ, cho nụ hôn đầu.
Có một bể dâu, cho lòng đỡ tủi.
Có một sợ hãi, gọi là mất nhau.
Có một niềm đau, tên là dĩ vãng... ới ơi...ơi ời....
Hãy gọi cho [A] anh, cả khi em không [D] nhớ
[G] Bởi có một con [A] đường, gọi là quá [D] khứ
Có một lọn [G] gió, gọi là tóc [D] bay
Có một người [Em] say, một người mắt [D] ướt
Có một lỡ [G] bước, gọi là đến [A] sau
Có một mưa [A7] mau, rụng rời quán [G] nhỏ [A] ới ơi… ơi [Dm] ời....
[ĐK: ] Hãy gọi tên [Dm] nhau để quên nỗi [Bb] sầu
Hãy gọi tên [Gm] nhau Dù ở nơi [F] đâu
Chỉ cần lời [Bb] nói: "Em nhớ [Gm] anh".
Chỉ cần 1 lời [Bb] nói: "Em nhớ [A7] anh". Để anh ấm [Dm] lòng [D]
2. Khi nào thấy [D] nhớ, thì gọi cho [Em] anh.
Hãy gọi cho [A] anh, cả khi em không [D] nhớ...
[G] Bởi có một con [A] đường, gọi là quá [D] khứ
Có một lối [G] cỏ, cho nụ hôn [A] đầu.
Có một bể [Em] dâu, cho lòng đỡ [D] tủi.
Có một sợ [G] hãi, gọi là mất [A] nhau.
Có một niềm [A7] đau, tên là dĩ [G] vãng... [A] ới ơi...ơi [Dm] ời....
