Hoài Mong

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Trương Như Ý: F#m

Trở về đây phố xưa giờ thanh vắng Nắng hanh vàng ngập cả lối đi xưa Công viên tình cỏ hoang buồn chẳng mọc Như cuộc tình hoang phế buổi chiều mưa.

Tôi nhớ mãi buổi chiều mưa không dứt Vội vã về làm trôi mất tình tôi Phải chi trời đừng ngăn cách chia phôi Thì có lẽ hai đầu không vấn vương.

Mai về thôi dù tình xa tình lỡ Xa nhau rồi để trống vắng chiều nay Cuộc tình nào còn ngây ngất cơn say Còn khắc khoải chút hương tình khờ dại.

Giờ xa nhau hoài mong ngày gặp lại cách trở muôn trùng gợi nhớ nhung Đêm đông về sao dài nỗi vấn vương Đời viễn xứ xa xôi hoài nhớ thương.

== DẠO NHẠC ==

Trở về đây phố xưa giờ thanh vắng Nắng hanh vàng ngập cả lối đi xưa Công viên tình cỏ hoang buồn chẳng mọc Như cuộc tình hoang phế buổi chiều mưa.

Tôi nhớ mãi buổi chiều mưa không dứt Vội vã về làm trôi mất tình tôi Phải chi trời đừng ngăn cách chia phôi Thì có lẽ hai đầu không vấn vương.

Mai về thôi dù tình xa tình lỡ Xa nhau rồi để trống vắng chiều nay Cuộc tình nào còn ngây ngất cơn say Còn khắc khoải chút hương tình khờ dại.

Giờ xa nhau hoài mong ngày gặp lại cách trở muôn trùng gợi nhớ nhung Đêm đông về sao dài nỗi vấn vương Đời viễn xứ xa xôi hoài nhớ thương.

== HẾT BÀI ==

Trở về đây phố xưa giờ thanh vắng
Nắng hanh vàng ngập cả lối đi xưa
Công viên tình cỏ hoang buồn chẳng mọc
Như cuộc tình hoang phế buổi chiều mưa.

Tôi nhớ mãi buổi chiều mưa không dứt
Vội vã về làm trôi mất tình tôi
Phải chi trời đừng ngăn cách chia phôi
Thì có lẽ hai đầu không vấn vương.

Mai về thôi dù tình xa tình lỡ
Xa nhau rồi để trống vắng chiều nay
Cuộc tình nào còn ngây ngất cơn say
Còn khắc khoải chút hương tình khờ dại.

Giờ xa nhau hoài mong ngày gặp lại
cách trở muôn trùng gợi nhớ nhung
Đêm đông về sao dài nỗi vấn vương
Đời viễn xứ xa xôi hoài nhớ thương.

1. Chiều buông đêm [Em] xuống rét [Am] buốt nơi [Em] nơi
Tưởng [Am] nhớ dâng đầy [D] vơi mưa [G] gió tơi [C] bời
Thấy [D] tiếc cho tình [B7] ai giờ [C] không còn [Am] nữa
Dĩ vãng như cành [B7] úa ngã bên sông chiều cuối [Em] đông.

2. Chiều buồn đêm [Em] xuống nắng [Am] có tương [Em] tư
Có [Am] tiếc thương chiều [D] xưa hoa [G] bướm nhởn [C] nhơ
Có [D] nhớ thương nụ [B7] hoa giờ [C] đã tàn [Am] úa
Cánh [D] bướm xưa giờ [B7] cũng tả tơi theo ngọn gió [Em] đông.

[ĐK: ] 
Như [Am] chiếc bóng đơn [D] côi bơ vơ
Ta [G] vẫn bước bên [C] đời hững hờ
Nắng [D] sớm với mưa [B7] chiều lạnh lùng
Thương [C] tiếc cũng đã [B7] là ngàn [Em] trùng.

Anh [Am] có nhớ bên [D] nhau ngày nào
Ta [G] đã hứa muôn [C] lời ngọt ngào
Xuân [D] đến với thu [B7] đông mặn nồng
Mà [C] giờ đây chỉ [B7] còn hoài [Em] mong.

3. Chiều buông đêm [Em] xuống ai [Am] nhớ thương [Em] ai
Như [Am] bóng chim lẻ [D] loi mỏi [G] cánh bên [C] trời
Thấy [D] nhớ nhung đầy [B7] vơi người [C] xưa giờ [Am] đã
Ấm [D] áp bên tình [B7] mới tiếc chi chuyện đã [Em] qua.