Có một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua trong đêm buồn Mùa đông tới, trời mưa rơi lạnh lắm sao chỉ mình tôi Rồi bông tuyết nhẹ nhàng rơi màu lấp lánh như pha lê buồn Buồn hơn khi trời đông đã về khuya.
Có một người vẫn chờ đợi mãi ở trong đêm dài Ngồi nhìn lại chẳng còn ai, rồi lặng bước trong đêm mùa đông Nhặt chiếc lá vừa bay qua và chợt nghĩ đến ai thẫn thờ Chắc bây giờ người ấy đã ấm lòng.
[ĐK: ] Mùa đông tới, se lạnh rồi, mùa đông tới ai đã đi rồi Nhìn bông tuyết rơi âm thầm rồi vỡ tan Một mình bước trong đêm buồn rồi òa khóc ở trong vô vọng Giờ ai chắc rất vui bên người khác
Mùa đông đến sẽ rất lạnh, mùa đông đến sẽ rất hiu quạnh Nhìn nước mắt rơi trong lòng anh đóng băng Người ấy chắc đi mãi không về, để mùa đông càng thêm tái tê Để lòng anh lạnh hơn mỗi khi đông về.
( Đông vừa sang, em ở đâu, thời gian như bóng đêm thật lâu In thật sâu ai hiểu đâu chỉ mình anh trong ở màn đêm mới thấu nỗi đau Mưa vẫn rơi nặng nề và đông cũng sang gần kề Sao bước chân anh cứ dài lê thê Em bước đi thật rồi và ta mất nhau thật rồi người ơi.)
== DẠO NHẠC ==
Có một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua trong đêm buồn Mùa đông tới, trời mưa rơi lạnh lắm sao chỉ mình tôi Rồi bông tuyết nhẹ nhàng rơi màu lấp lánh như pha lê buồn Buồn hơn khi trời đông đã về khuya.
Có một người vẫn chờ đợi mãi ở trong đêm dài Ngồi nhìn lại chẳng còn ai, rồi lặng bước trong đêm mùa đông Nhặt chiếc lá vừa bay qua và chợt nghĩ đến ai thẫn thờ Chắc bây giờ người ấy đã ấm lòng.
[ĐK: ] Mùa đông tới, se lạnh rồi, mùa đông tới ai đã đi rồi Nhìn bông tuyết rơi âm thầm rồi vỡ tan Một mình bước trong đêm buồn rồi òa khóc ở trong vô vọng Giờ ai chắc rất vui bên người khác
Mùa đông đến sẽ rất lạnh, mùa đông đến sẽ rất hiu quạnh Nhìn nước mắt rơi trong lòng anh đóng băng Người ấy chắc đi mãi không về, để mùa đông càng thêm tái tê Để lòng anh lạnh hơn mỗi khi đông về.
( Đông vừa sang, em ở đâu, thời gian như bóng đêm thật lâu In thật sâu ai hiểu đâu chỉ mình anh trong ở màn đêm mới thấu nỗi đau Mưa vẫn rơi nặng nề và đông cũng sang gần kề Sao bước chân anh cứ dài lê thê Em bước đi thật rồi và ta mất nhau thật rồi người ơi.)
== HẾT BÀI ==
1. Có một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua trong đêm buồn
Mùa đông tới, trời mưa rơi lạnh lắm sao chỉ mình tôi
Rồi bông tuyết nhẹ nhàng rơi màu lấp lánh như pha lê buồn
Buồn hơn khi trời đông đã về khuya.
2. Có một người vẫn chờ đợi mãi ở trong đêm dài
Ngồi nhìn lại chẳng còn ai, rồi lặng bước trong đêm mùa đông
Nhặt chiếc lá vừa bay qua và chợt nghĩ đến ai thẫn thờ
Chắc bây giờ người ấy đã ấm lòng.
[ĐK: ]
Mùa đông tới, se lạnh rồi, mùa đông tới ai đã đi rồi
Nhìn bông tuyết rơi âm thầm rồi vỡ tan
Một mình bước trong đêm buồn rồi òa khóc ở trong vô vọng
Giờ ai chắc rất vui bên người khác
Mùa đông đến sẽ rất lạnh, mùa đông đến sẽ rất hiu quạnh
Nhìn nước mắt rơi trong lòng anh đóng băng
Người ấy chắc đi mãi không về, để mùa đông càng thêm tái tê
Để lòng anh lạnh hơn mỗi khi đông về.
( Đông vừa sang, em ở đâu, thời gian như bóng đêm thật lâu
In thật sâu ai hiểu đâu chỉ mình anh trong ở màn đêm mới thấu nỗi đau
Mưa vẫn rơi nặng nề và đông cũng sang gần kề
Sao bước chân anh cứ dài lê thê
Em bước đi thật rồi và ta mất nhau thật rồi người ơi.)
Mùa đông [Gm] tới, trời mưa [C] rơi lạnh [F] lắm sao chỉ mình [A7] tôi
Rồi bông [Bb] tuyết nhẹ nhàng [C] rơi màu lấp [Am] lánh như pha lê [Dm] buồn
Buồn hơn [Gm] khi trời đông [A7] đã về [Dm] khuya.
2. [Bb] Có một người [C] vẫn chờ đợi [Am] mãi ở trong đêm [Dm] dài
Ngồi nhìn [Gm] lại chẳng còn [C] ai, rồi lặng [F] bước trong đêm mùa [A7] đông
Nhặt chiếc [Bb] lá vừa bay [C] qua và chợt [Am] nghĩ đến ai thẫn [Dm] thờ
Chắc bây [Gm] giờ người ấy [A7] đã ấm [Dm] lòng.
[ĐK: ]
Mùa đông [Bb] tới, se lạnh [C] rồi, mùa đông [Am] tới ai đã đi [Dm] rồi
Nhìn bông [Gm] tuyết rơi âm [C] thầm rồi vỡ [F] tan
Một mình [Bb] bước trong đêm [C] buồn rồi òa [Am] khóc ở trong vô [Dm] vọng
Giờ ai [Gm] chắc rất [A7] vui bên người [Dm] khác
Mùa đông [Bb] đến sẽ rất [C] lạnh, mùa đông [Am] đến sẽ rất hiu [Dm] quạnh
Nhìn nước [Gm] mắt rơi trong [C] lòng anh đóng [F] băng
Người ấy [Bb] chắc đi mãi không [C] về, để mùa [Am] đông càng thêm tái [Dm] tê
Để lòng [Gm] anh lạnh hơn mỗi [A7] khi đông [Dm] về.
([Bb] Đông vừa sang, em ở đâu, [C] thời gian như bóng đêm thật lâu
[Dm] In thật sâu ai hiểu đâu chỉ mình anh trong ở màn đêm mới [Gm] thấu nỗi [C] đau [F]
[Bb] Mưa vẫn rơi nặng nề và [C] đông cũng sang gần kề
[Dm] Sao bước chân anh cứ dài [Am] lê thê
[Gm] Em bước đi thật rồi và [A7] ta mất nhau thật rồi người [Dm] ơi.)
