Sài Gòn Không Có Mùa Đông

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Quang Hiền: C#

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao sáng nay áo khoác lạnh rực hồng? Mà sao ngược gió băng qua cầu Bình Triệu? Áp mặt vào anh, lưng ấm nụ môi hôn?

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao , mà sao gió hát trên hàng cao rắc lá me vàng? Gầy guộc tàn cây qua kẻ lá Xanh xám mây trời biêng biếc một dòng sông

Có cơn gió mùa nào lạc từ phương Bắc? Có cơn mưa chiều nào sướt mướt phố em qua? Đêm xuống thấp giăng hai hàng cây trầm mặc Khuya Sài Gòn ai ủ ấm vai em?

Thấy cả lung linh ngời mắt biếc Thấy cả môi cười tóc gió bay Thấy cả nồng nàn ghen đôi má Dường như xuân đã về đâu đây!

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao ngơ ngác ngọn cây bàng Từng chiếc lá vàng pha sắc đỏ Khô khốc lăn tròn nghe tiếng lá cuộn theo chân

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mùa đông , mùa đông không có ở Sài Gòn Đã cuối tháng mười hai trời trở lạnh Và em ấm áp bởi bên anh, riêng anh…

== DẠO NHẠC ==

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao sáng nay áo khoác lạnh rực hồng? Mà sao ngược gió băng qua cầu Bình Triệu? Áp mặt vào anh, lưng ấm nụ môi hôn?

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao , mà sao gió hát trên hàng cao rắc lá me vàng? Gầy guộc tàn cây qua kẻ lá Xanh xám mây trời biêng biếc một dòng sông

Có cơn gió mùa nào lạc từ phương Bắc? Có cơn mưa chiều nào sướt mướt phố em qua? Đêm xuống thấp giăng hai hàng cây trầm mặc Khuya Sài Gòn ai ủ ấm vai em?

Thấy cả lung linh ngời mắt biếc Thấy cả môi cười tóc gió bay Thấy cả nồng nàn ghen đôi má Dường như xuân đã về đâu đây!

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mà sao ngơ ngác ngọn cây bàng Từng chiếc lá vàng pha sắc đỏ Khô khốc lăn tròn nghe tiếng lá cuộn theo chân

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông Mùa đông , mùa đông không có ở Sài Gòn Đã cuối tháng mười hai trời trở lạnh Và em ấm áp bởi bên anh, riêng anh…

== HẾT BÀI ==

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông
Mà sao sáng nay áo khoác lạnh rực hồng?
Mà sao ngược gió băng qua cầu Bình Triệu?
Áp mặt vào anh, lưng ấm nụ môi hôn?

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông
Mà sao , mà sao gió hát trên hàng cao rắc lá me vàng?
Gầy guộc tàn cây qua kẻ lá
Xanh xám mây trời biêng biếc một dòng sông

Có cơn gió mùa nào lạc từ phương Bắc?
Có cơn mưa chiều nào sướt mướt phố em qua?
Đêm xuống thấp giăng hai hàng cây trầm mặc
Khuya Sài Gòn ai ủ ấm vai em?

Thấy cả lung linh ngời mắt biếc
Thấy cả môi cười tóc gió bay
Thấy cả nồng nàn ghen đôi má
Dường như xuân đã về đâu đây!

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông
Mà sao ngơ ngác ngọn cây bàng
Từng chiếc lá vàng pha sắc đỏ
Khô khốc lăn tròn nghe tiếng lá cuộn theo chân

Em bảo Sài Gòn không thể có mùa đông
Mùa đông , mùa đông không có ở Sài Gòn
Đã cuối tháng mười hai trời trở lạnh
Và em ấm áp bởi bên anh, riêng anh…

Em bảo Sài [C] Gòn không thể [F] có mùa [C] đông
Mà sao sáng [Am] nay áo khoác lạnh rực [Dm] hồng?
Mà sao ngược [F] gió băng qua [Em] cầu Bình [Am] Triệu?
Áp mặt vào [G] anh, lưng ấm [G7] nụ môi [C] hôn?

Em bảo Sài [C] Gòn không thể [Dm] có mùa [G] đông
Mà sao [C], mà sao gió hát trên hàng [F] cao rắc lá me [C] vàng?
Gầy [Am] guộc tàn cây [Dm] qua kẻ [F] lá
Xanh xám mây [G] trời biêng biếc [G7] một dòng [C] sông

Có cơn gió [Am] mùa nào lạc [Dm] từ phương [F] Bắc?
Có cơn mưa [Em] chiều nào sướt mướt [Am] phố em [G] qua?
Đêm xuống [Dm] thấp giăng hai hàng cây trầm mặc [G]
Khuya [G7] Sài Gòn ai ủ ấm [F] vai em? [C]

Thấy cả lung [C] linh ngời mắt [G] biếc
Thấy cả môi cười [G7] tóc gió bay [C]
Thấy cả nồng [Am] nàn ghen đôi [F] má
Dường [G7] như xuân đã về đâu đây! [C]

Em bảo Sài [C] Gòn không thể [F] có mùa [C] đông
Mà sao ngơ [Am] ngác ngọn cây [Dm] bàng
Từng chiếc lá [G] vàng pha sắc [Dm] đỏ
Khô khốc lăn tròn nghe tiếng lá cuộn [G7] theo chân [C]

Em bảo Sài [C] Gòn không thể [Dm] có mùa [G] đông
Mùa đông [C], mùa đông không có [Am] ở Sài Gòn [Dm]
Đã cuối tháng mười hai trời trở lạnh [G7]
Và em ấm [F] áp bởi bên [C] anh, riêng [C] anh…