Có phải em yêu người khác rồi? Có phải em giờ thay đổi? Anh thấy ngọt ngào trên đôi môi Chẳng còn như ngày đầu chung đôi.
Có phải anh chẳng là gì cả? Chẳng thể tin bao đắp xây bị em xô ngã Anh đứng dậy sau bao nhiêu xót xa Vẫn thương em như ngày hôm qua.
[ĐK: ] Biết quên em sẽ rất khó, dẫu trong lòng bao đắn đo Rồi ngày mai ai sẽ nắm tay em về ngược gió Trót yêu em vẫn cố bước phải chấp nhận bao tổn thương Có chăng mình anh đơn phương để rồi lạc hướng.
Mất bao lâu để ngừng nhớ, hết mong chờ thôi ước mơ Vì cuộc đời anh như chiếc lá khô giữa miền giông tố Đã bao lần đưa tay với níu em về chung với đời Nắng mưa cùng trôi cớ sao hai ta ngược lối.
== DẠO NHẠC ==
Có phải em yêu người khác rồi? Có phải em giờ thay đổi? Anh thấy ngọt ngào trên đôi môi Chẳng còn như ngày đầu chung đôi.
Có phải anh chẳng là gì cả? Chẳng thể tin bao đắp xây bị em xô ngã Anh đứng dậy sau bao nhiêu xót xa Vẫn thương em như ngày hôm qua.
[ĐK: ] Biết quên em sẽ rất khó, dẫu trong lòng bao đắn đo Rồi ngày mai ai sẽ nắm tay em về ngược gió Trót yêu em vẫn cố bước phải chấp nhận bao tổn thương Có chăng mình anh đơn phương để rồi lạc hướng.
Mất bao lâu để ngừng nhớ, hết mong chờ thôi ước mơ Vì cuộc đời anh như chiếc lá khô giữa miền giông tố Đã bao lần đưa tay với níu em về chung với đời Nắng mưa cùng trôi cớ sao hai ta ngược lối.
== HẾT BÀI ==
1. Có phải em yêu người khác rồi?
Có phải em giờ thay đổi?
Anh thấy ngọt ngào trên đôi môi
Chẳng còn như ngày đầu chung đôi.
2. Có phải anh chẳng là gì cả?
Chẳng thể tin bao đắp xây bị em xô ngã
Anh đứng dậy sau bao nhiêu xót xa
Vẫn thương em như ngày hôm qua.
[ĐK: ]
Biết quên em sẽ rất khó, dẫu trong lòng bao đắn đo
Rồi ngày mai ai sẽ nắm tay em về ngược gió
Trót yêu em vẫn cố bước phải chấp nhận bao tổn thương
Có chăng mình anh đơn phương để rồi lạc hướng.
Mất bao lâu để ngừng nhớ, hết mong chờ thôi ước mơ
Vì cuộc đời anh như chiếc lá khô giữa miền giông tố
Đã bao lần đưa tay với níu em về chung với đời
Nắng mưa cùng trôi cớ sao hai ta ngược lối.
Có phải [C] em giờ thay [F] đổi?
Anh [Dm] thấy ngọt ngào trên [Am] đôi môi
Chẳng [C] còn như [Am] ngày đầu chung [Dm] đôi.
2. Có phải [Dm] anh chẳng là gì [Am] cả?
Chẳng thể [C] tin bao đắp xây bị [F] em xô ngã
Anh đứng [Dm] dậy sau bao nhiêu xót [Am] xa
Vẫn thương [C] em như [Am] ngày hôm [Dm] qua.
[ĐK: ]
Biết quên [Dm] em sẽ rất khó, dẫu trong [Am] lòng bao đắn đo
Rồi ngày [C] mai ai sẽ nắm tay em [F] về ngược gió
Trót yêu [Dm] em vẫn cố bước phải chấp [Am] nhận bao tổn thương
Có chăng mình [Gm] anh đơn [Am] phương để rồi lạc [Dm] hướng.
Mất bao [Dm] lâu để ngừng nhớ, hết mong [Am] chờ thôi ước mơ
Vì cuộc đời [C] anh như chiếc lá khô giữa [F] miền giông tố
Đã bao [Dm] lần đưa tay với níu em [Am] về chung với đời
Nắng mưa cùng [Gm] trôi cớ [Am] sao hai ta ngược [Dm] lối.
