Trắc Trở

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Phát Hồ & JokeS Bii & Sinike: Dm

Cô xa rời hiên nhà tranh, đến chốn cung đài đô thành Cô mơ giàu sang phồn hoa, cô thích nhung gấm lụa là Tôi nuôi tình yêu đang mang cô hóa nó thành tro tàn Tôi yêu bằng chân thành nhưng, cô muốn châu báu bạc vàng.

Đời, đâu ai biết được ngày mai Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ Từng, là thôn nữ mặc bà ba Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

RAP: Thương, đôi bàn tay kiêu sa đôi môi hồng thơm. Cho bao người vương, nay đi xa thôi thôi thôi mộng mơ. Và từng ngày tháng, là vì người, mà mình phải gáng nhiều thêm. Tương lai không sáng, tình duyên đem bán, chỉ để thoả đáng điều nên. Và, em giờ đang trong vòng tay? Say thật say cùng với men rượu cay... Đâu còn nhớ ngày xưa ta kề vai. Quên tình anh, quên đồng xanh, hay là do lời thề phai!

Mel: Đời, đâu ai biết được ngày mai Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ Từng, là thôn nữ mặc bà ba Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

RAP: Cô đã rời xa tôi ừ thì đành xa thôi Ngày nào thục nữ giờ lên phố như là hoa khôi Và lời hứa bay theo gió cuốn về nơi phương trời xa xôi Thôi được rồi ! Ai hiểu cảm giác tôi lúc này đây Ân tình mờ phai dần theo làn mây Nhiều đêm liền rồi không ngủ tương tư về hình bóng cô Bao nhiêu men cũng không đủ nhìn ai cũng thấy giống cô

[ĐK: ] Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

Tăng tone >

Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

* Nắng ấm sẽ chẳng còn vì người đã không quay bước trở lại Mà người vui ở nơi phố hoa đô thành Xóa hết những kỷ niệm chẳng còn vấn vương khóm trúc bên thềm Mình tôi vương sầu nơi cố hương về cô.

== DẠO NHẠC ==

Cô xa rời hiên nhà tranh, đến chốn cung đài đô thành Cô mơ giàu sang phồn hoa, cô thích nhung gấm lụa là Tôi nuôi tình yêu đang mang cô hóa nó thành tro tàn Tôi yêu bằng chân thành nhưng, cô muốn châu báu bạc vàng.

Đời, đâu ai biết được ngày mai Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ Từng, là thôn nữ mặc bà ba Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

RAP: Thương, đôi bàn tay kiêu sa đôi môi hồng thơm. Cho bao người vương, nay đi xa thôi thôi thôi mộng mơ. Và từng ngày tháng, là vì người, mà mình phải gáng nhiều thêm. Tương lai không sáng, tình duyên đem bán, chỉ để thoả đáng điều nên. Và, em giờ đang trong vòng tay? Say thật say cùng với men rượu cay... Đâu còn nhớ ngày xưa ta kề vai. Quên tình anh, quên đồng xanh, hay là do lời thề phai!

Mel: Đời, đâu ai biết được ngày mai Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ Từng, là thôn nữ mặc bà ba Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

RAP: Cô đã rời xa tôi ừ thì đành xa thôi Ngày nào thục nữ giờ lên phố như là hoa khôi Và lời hứa bay theo gió cuốn về nơi phương trời xa xôi Thôi được rồi ! Ai hiểu cảm giác tôi lúc này đây Ân tình mờ phai dần theo làn mây Nhiều đêm liền rồi không ngủ tương tư về hình bóng cô Bao nhiêu men cũng không đủ nhìn ai cũng thấy giống cô

[ĐK: ] Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

Tăng tone >

Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

* Nắng ấm sẽ chẳng còn vì người đã không quay bước trở lại Mà người vui ở nơi phố hoa đô thành Xóa hết những kỷ niệm chẳng còn vấn vương khóm trúc bên thềm Mình tôi vương sầu nơi cố hương về cô.

== HẾT BÀI ==

Cô xa rời hiên nhà tranh, đến chốn cung đài đô thành
Cô mơ giàu sang phồn hoa, cô thích nhung gấm lụa là
Tôi nuôi tình yêu đang mang cô hóa nó thành tro tàn
Tôi yêu bằng chân thành nhưng, cô muốn châu báu bạc vàng.

Đời, đâu ai biết được ngày mai
Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ
Từng, là thôn nữ mặc bà ba
Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] 
Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây
Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày
Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang
Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

RAP:
Thương, đôi bàn tay kiêu sa đôi môi hồng thơm.
Cho bao người vương, nay đi xa thôi thôi thôi mộng mơ.
Và từng ngày tháng, là vì người, mà mình phải gáng nhiều thêm.
Tương lai không sáng, tình duyên đem bán, chỉ để thoả đáng điều nên.
Và, em giờ đang trong vòng tay?
Say thật say cùng với men rượu cay...
Đâu còn nhớ ngày xưa ta kề vai.
Quên tình anh, quên đồng xanh, hay là do lời thề phai!

Mel:
Đời, đâu ai biết được ngày mai
Cứ ngỡ bền lâu nào đâu ai ngờ tan vỡ
Từng, là thôn nữ mặc bà ba
Giờ hóa cô dâu khoác vào áo cưới.

[ĐK: ] 
Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp
Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu
Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở
Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

RAP:
Cô đã rời xa tôi ừ thì đành xa thôi
Ngày nào thục nữ giờ lên phố như là hoa khôi
Và lời hứa bay theo gió cuốn về nơi phương trời xa xôi
Thôi được rồi !
Ai hiểu cảm giác tôi lúc này đây
Ân tình mờ phai dần theo làn mây
Nhiều đêm liền rồi không ngủ tương tư về hình bóng cô
Bao nhiêu men cũng không đủ nhìn ai cũng thấy giống cô

[ĐK: ] 
Nếu như một ngày cô tìm lại thì tôi vẫn đứng ở đây
Vẫn chờ đợi cô dù cho nắng mưa hay đêm ngày
Vẫn nhánh hoa hồng bên dòng sông, và điệu sáo trúc sầu vang
Buồn trên mi vẫn đợi cố nhân quay về.

Tăng tone >

Ngày đó cứ ngỡ ấm áp mà nay đã hóa bão táp
Tình yêu của tôi sẽ chẳng bao giờ phai màu
Lòng vẫn cứ mãi nhung nhớ dù biết có lắm trắc trở
Ngày bên nhau giờ đây với tôi chỉ là mộng mơ.

* Nắng ấm sẽ chẳng còn vì người đã không quay bước trở lại
Mà người vui ở nơi phố hoa đô thành
Xóa hết những kỷ niệm chẳng còn vấn vương khóm trúc bên thềm
Mình tôi vương sầu nơi cố hương về cô.

1. Bỏ lại dòng [D] sông em đã đi theo [Am] chồng
Bỏ lại tình [D] anh bơ vơ trên bến chiều [Am] đông
Em sang ngang [F] rồi bông mù u nó [C] rụng
Bướm bay theo [G] đàn, [Em] bay rất vội [Am] vàng

2. Bến đò chiều [D] nay không có anh qua [Am] cùng
Bến lạnh chiều [D] đông mênh mông đò ai ngóng [Am] trông
Yêu thương chi [C] rồi duyên [F] tình ta trắc [Am] trở
Anh đau trong [G] lòng còn [Em] em khóc bên [Am] chồng

[ĐK: ]  Buồn [D] thay, con bướm vàng [Am] bay
Nó [D] bay để tình chia [Am] hai
Mù [D] u, đêm nhớ ngày [G] mong
Nó sầu nó [Em] héo bên sông lạnh [Am] lùng

Người [D] đi sẽ chẳng về [Am] đâu
Nát [D] tan cuộc tình bể [Am] dâu
Còn [D] đâu câu hứa ngàn [G] sau
Em về bên [Em] đó anh sầu bên [Am] đây