Gặp lại nhau sau nhiều năm xa Út ơi sao ra nông nỗi này Ngày gặp lại nhau sao đau đơn hơn ngày ta cách xa đông đổi đầy Từ lúc Út đi anh cứ ngỡ hạnh phúc Út chọn là con đường đầy hoa Nhưng anh đâu ngờ bên mẹ chồng không thương Út còn bị thường rầy la Ngày Út cưới ở bên kia sông nhìn theo xe hoa tan nát lòng
Tám điền vẫn mong 12 bến nước Út sẽ tìm được bên khác trong Tình yêu của Tám luôn dành cho Út như màu hoa tím ở trên sông Còn tình thương tui những ngày bên Mén khoả lấp bầu trời khoảng mênh mông Dù cho người xưa gặp không may, lòng còn thương ai trào nước mắt Mở rộng vòng tay ôm Út vào lòng bằng cả con tim đầy xước cắt Út về đây rồi mình ở lại bên nhau sống như những ngày chưa bắt đầu
Hãy để chuyện xưa nó đi vào dĩ vàng như cầu vòng sau mưa sắc màu Ngồi với nhau bên bếp lửa hồng anh nghe năm tháng thoi đưa Ngày còn thơ bé cũng chỉ căn nhà này với mái hiên nhà coi mưa Rồi khi Út đi bỏ vùng quê nghèo tất cả thì chỉ còn đọng lại Nắm lấy tay Út nói với Út một câu đừng đi đâu nữa Út ơi
Nhà kế bên đón gió về Tìm dáng ai còn vương nắng ? Thôi em ở lại mình trò chuyện này chút thôi có chi xa vời Bao năm hẹn thề để lòng này mãi khắc ghi hỡi mưa ngừng rơi
Duyên số sặp đặt chuyện tình không được như mơ của 2 người Và cuộc đời nghèo của vùng nông thôn đã mang em đi tuổi 20 mươi Chỉ mong người thương không còn đau khi em đã trót mang lầm lỗi Tình tay ba như nước trên sông con đò tuột dây mà dần trôi Quá khứ đôi ta vụt tan theo lục bình trôi dần xa
Trong câu truyện tình yêu không thể nào mà giải thích và còn đâu đó hơi ấm sao mặn mà Anh đang chìm sâu biết tìm đâu khi con tim đã hóa đá Hoàng hôn dần sâu ánh tà trời Âu giờ anh làm bạn với cỏ hoa Anh đã mang trong tim biết bao nỗi buồn nhưng mà kể ai về lời than Trách bản thân mình không giống người ta không có hạnh phúc ông trời ban Không được hoàn hảo không có ngọc ngà chỉ có nhẫn cỏ anh tặng em
Và hai quả tim vàng giờ chỉ còn một với túp lều tranh bếp nồi than
Tháng sau mùa lúa mới nhưng mà em đâu sao anh không thấy về Góc hiên nhà anh vẫn cứ đợi chén cơm anh ăn hôm nay sao đắng thế Ao cá nó lưa thưa cảm giác cay cay giờ anh buồn lắm Con gà con vịt ở ngoài sân vắng em thì tụi nó cũng bỏ ăn
Người con gái năm xưa còn ngây thơ Vùi thân chốn xa hoa nên lắm khổ đau Cành hoa tím mong manh úa màu mà anh vẫn xót thương đợi chờ Tội thân em thuyền không bến biết về nơi đâu Nhìn cô ấy sớm hôm mỏi mòn cứ khóc thầm một mình lẽ loi Đừng buồn anh ơi vì anh em sẽ ra đi Em sẽ rời để hạnh phúc với anh trọn vẹn
== DẠO NHẠC ==
Gặp lại nhau sau nhiều năm xa Út ơi sao ra nông nỗi này Ngày gặp lại nhau sao đau đơn hơn ngày ta cách xa đông đổi đầy Từ lúc Út đi anh cứ ngỡ hạnh phúc Út chọn là con đường đầy hoa Nhưng anh đâu ngờ bên mẹ chồng không thương Út còn bị thường rầy la Ngày Út cưới ở bên kia sông nhìn theo xe hoa tan nát lòng
Tám điền vẫn mong 12 bến nước Út sẽ tìm được bên khác trong Tình yêu của Tám luôn dành cho Út như màu hoa tím ở trên sông Còn tình thương tui những ngày bên Mén khoả lấp bầu trời khoảng mênh mông Dù cho người xưa gặp không may, lòng còn thương ai trào nước mắt Mở rộng vòng tay ôm Út vào lòng bằng cả con tim đầy xước cắt Út về đây rồi mình ở lại bên nhau sống như những ngày chưa bắt đầu
Hãy để chuyện xưa nó đi vào dĩ vàng như cầu vòng sau mưa sắc màu Ngồi với nhau bên bếp lửa hồng anh nghe năm tháng thoi đưa Ngày còn thơ bé cũng chỉ căn nhà này với mái hiên nhà coi mưa Rồi khi Út đi bỏ vùng quê nghèo tất cả thì chỉ còn đọng lại Nắm lấy tay Út nói với Út một câu đừng đi đâu nữa Út ơi
Nhà kế bên đón gió về Tìm dáng ai còn vương nắng ? Thôi em ở lại mình trò chuyện này chút thôi có chi xa vời Bao năm hẹn thề để lòng này mãi khắc ghi hỡi mưa ngừng rơi
Duyên số sặp đặt chuyện tình không được như mơ của 2 người Và cuộc đời nghèo của vùng nông thôn đã mang em đi tuổi 20 mươi Chỉ mong người thương không còn đau khi em đã trót mang lầm lỗi Tình tay ba như nước trên sông con đò tuột dây mà dần trôi Quá khứ đôi ta vụt tan theo lục bình trôi dần xa
Trong câu truyện tình yêu không thể nào mà giải thích và còn đâu đó hơi ấm sao mặn mà Anh đang chìm sâu biết tìm đâu khi con tim đã hóa đá Hoàng hôn dần sâu ánh tà trời Âu giờ anh làm bạn với cỏ hoa Anh đã mang trong tim biết bao nỗi buồn nhưng mà kể ai về lời than Trách bản thân mình không giống người ta không có hạnh phúc ông trời ban Không được hoàn hảo không có ngọc ngà chỉ có nhẫn cỏ anh tặng em
Và hai quả tim vàng giờ chỉ còn một với túp lều tranh bếp nồi than
Tháng sau mùa lúa mới nhưng mà em đâu sao anh không thấy về Góc hiên nhà anh vẫn cứ đợi chén cơm anh ăn hôm nay sao đắng thế Ao cá nó lưa thưa cảm giác cay cay giờ anh buồn lắm Con gà con vịt ở ngoài sân vắng em thì tụi nó cũng bỏ ăn
Người con gái năm xưa còn ngây thơ Vùi thân chốn xa hoa nên lắm khổ đau Cành hoa tím mong manh úa màu mà anh vẫn xót thương đợi chờ Tội thân em thuyền không bến biết về nơi đâu Nhìn cô ấy sớm hôm mỏi mòn cứ khóc thầm một mình lẽ loi Đừng buồn anh ơi vì anh em sẽ ra đi Em sẽ rời để hạnh phúc với anh trọn vẹn
== HẾT BÀI ==
Gặp lại nhau sau nhiều năm xa Út ơi sao ra nông nỗi này
Ngày gặp lại nhau sao đau đơn hơn ngày ta cách xa đông đổi đầy
Từ lúc Út đi anh cứ ngỡ hạnh phúc Út chọn là con đường đầy hoa
Nhưng anh đâu ngờ bên mẹ chồng không thương Út còn bị thường rầy la
Ngày Út cưới ở bên kia sông nhìn theo xe hoa tan nát lòng
Tám điền vẫn mong 12 bến nước Út sẽ tìm được bên khác trong
Tình yêu của Tám luôn dành cho Út như màu hoa tím ở trên sông
Còn tình thương tui những ngày bên Mén khoả lấp bầu trời khoảng mênh mông
Dù cho người xưa gặp không may, lòng còn thương ai trào nước mắt
Mở rộng vòng tay ôm Út vào lòng bằng cả con tim đầy xước cắt
Út về đây rồi mình ở lại bên nhau sống như những ngày chưa bắt đầu
Hãy để chuyện xưa nó đi vào dĩ vàng như cầu vòng sau mưa sắc màu
Ngồi với nhau bên bếp lửa hồng anh nghe năm tháng thoi đưa
Ngày còn thơ bé cũng chỉ căn nhà này với mái hiên nhà coi mưa
Rồi khi Út đi bỏ vùng quê nghèo tất cả thì chỉ còn đọng lại
Nắm lấy tay Út nói với Út một câu đừng đi đâu nữa Út ơi
Nhà kế bên đón gió về Tìm dáng ai còn vương nắng ?
Thôi em ở lại mình trò chuyện này chút thôi có chi xa vời
Bao năm hẹn thề để lòng này mãi khắc ghi hỡi mưa ngừng rơi
Duyên số sặp đặt chuyện tình không được như mơ của 2 người
Và cuộc đời nghèo của vùng nông thôn đã mang em đi tuổi 20 mươi
Chỉ mong người thương không còn đau khi em đã trót mang lầm lỗi
Tình tay ba như nước trên sông con đò tuột dây mà dần trôi
Quá khứ đôi ta vụt tan theo lục bình trôi dần xa
Trong câu truyện tình yêu không thể nào mà giải thích và còn đâu đó hơi ấm sao mặn mà
Anh đang chìm sâu biết tìm đâu khi con tim đã hóa đá
Hoàng hôn dần sâu ánh tà trời Âu giờ anh làm bạn với cỏ hoa
Anh đã mang trong tim biết bao nỗi buồn nhưng mà kể ai về lời than
Trách bản thân mình không giống người ta không có hạnh phúc ông trời ban
Không được hoàn hảo không có ngọc ngà chỉ có nhẫn cỏ anh tặng em
Và hai quả tim vàng giờ chỉ còn một với túp lều tranh bếp nồi than
Tháng sau mùa lúa mới nhưng mà em đâu sao anh không thấy về
Góc hiên nhà anh vẫn cứ đợi chén cơm anh ăn hôm nay sao đắng thế
Ao cá nó lưa thưa cảm giác cay cay giờ anh buồn lắm
Con gà con vịt ở ngoài sân vắng em thì tụi nó cũng bỏ ăn
Người con gái năm xưa còn ngây thơ Vùi thân chốn xa hoa nên lắm khổ đau
Cành hoa tím mong manh úa màu mà anh vẫn xót thương đợi chờ
Tội thân em thuyền không bến biết về nơi đâu
Nhìn cô ấy sớm hôm mỏi mòn cứ khóc thầm một mình lẽ loi
Đừng buồn anh ơi vì anh em sẽ ra đi
Em sẽ rời để hạnh phúc với anh trọn vẹn
Gặp lại nhau [Am] sau nhiều năm xa Út ơi sao ra nông nỗi này
Ngày gặp lại [F] nhau sao đau đơn hơn ngày ta cách [Am] xa đông đổi đầy
Từ lúc Út [Am] đi anh cứ ngỡ hạnh phúc Út chọn là [Em] con đường đầy hoa
Nhưng anh đâu [F] ngờ bên mẹ chồng không thương Út còn bị [Am] thường rầy la
Ngày Út [F] cưới ở bên kia sông nhìn theo xe [G] hoa tan nát lòng
Tám điền vẫn [Am] mong 12 bến nước Út sẽ tìm [G] được bên khác trong
Tình yêu của [F] Tám luôn dành cho Út như màu hoa [G] tím ở trên sông
Còn tình thương [Am] tui những ngày bên Mén khoả lấp bầu trời khoảng mênh mông
Dù cho người xưa gặp không may, lòng còn thương [Em] ai trào nước mắt
Mở rộng vòng tay ôm Út vào lòng bằng cả con [Am] tim đầy xước cắt
Út về đây [F] rồi mình ở lại bên nhau sống như những [Em] ngày chưa bắt đầu
Hãy để chuyện [Am] xưa nó đi vào dĩ vàng như cầu vòng sau mưa sắc màu
Ngồi với nhau bên bếp lửa hồng anh nghe năm [G] tháng thoi đưa
Ngày còn thơ [C] bé cũng chỉ căn nhà [F] này với mái hiên nhà coi mưa
Rồi khi Út [F] đi bỏ vùng quê nghèo tất cả thì chỉ còn [Em] đọng lại
Nắm lấy tay Út nói với [Am] Út một câu đừng đi đâu nữa Út ơi
[Am] Nhà kế [G] bên đón gió [F] về [Am] Tìm dáng [G] ai còn vương [F] nắng ?
Thôi em ở [Am] lại mình trò chuyện này chút [G] thôi có chi [Am] xa vời [G]
Bao năm hẹn [Am] thề để lòng này mãi khắc [G] ghi hỡi mưa [C] ngừng rơi [Em]
[Am] Duyên số sặp đặt chuyện tình không [Em] được như mơ của 2 người
[F] Và cuộc đời nghèo của vùng nông [Am] thôn đã mang em đi tuổi 20 mươi
Chỉ mong người thương không còn [Em] đau khi em đã trót mang lầm lỗi
[F] Tình tay ba như nước trên [Am] sông con đò tuột dây mà dần trôi
Quá khứ đôi ta vụt [G] tan theo lục bình trôi dần xa
[Am] Trong câu truyện tình yêu không thể nào mà giải thích và còn đâu đó hơi ấm sao mặn mà
[F] Anh đang chìm sâu biết tìm [Am] đâu khi con tim đã hóa đá
Hoàng hôn dần [E] sâu ánh tà trời [Am] Âu giờ anh làm [E] bạn với cỏ hoa
[Am] Anh đã mang trong tim biết bao nỗi buồn nhưng mà kể ai về lời than
[F] Trách bản thân mình không giống người ta không có hạnh [Am] phúc ông trời ban
[F] Không được hoàn hảo không có ngọc [Em] ngà chỉ có nhẫn cỏ anh tặng em
Và [Am] hai quả tim vàng giờ chỉ còn một với túp lều tranh bếp nồi than
[Am] Tháng sau mùa lúa mới nhưng mà [G] em đâu sao anh không thấy về
Góc [F] hiên nhà anh vẫn cứ đợi chén[Am] cơm anh ăn hôm nay sao đắng thế
[F] Ao cá nó lưa thưa cảm [E] giác cay cay giờ anh buồn lắm
Con [Am] gà con vịt ở ngoài sân vắng em thì tụi nó cũng bỏ ăn
[Am] Người con gái [G] năm xưa còn ngây [F] thơ[Am] Vùi thân chốn xa [G] hoa nên lắm khổ [F] đau
Cành hoa [Dm] tím mong manh úa [G] màu mà anh [Am] vẫn xót thương đợi [G] chờ
Tội thân [F] em thuyền không [G] bến biết về nơi [Am] đâu [E]
Nhìn cô [Am] ấy sớm hôm mỏi[G] mòn cứ khóc [F] thầm một mình lẽ loi
Đừng buồn [F] anh ơi vì [Em] anh em sẽ ra [Am] đi
Em sẽ [Dm] rời để [Em] hạnh phúc với anh trọn [Am] vẹn
