Út Ơi 4

Trình chiếu

Đơn ca
Tham khảo tone theo ca sĩ:
  • Sino & Jombie & Bảo Jen: Dm

Intro & vòng hợp âm

Anh vẫn hay ngồi để nhớ về em ở bến sông cũ xưa năm nào Hàng cây dừa nước từng lá đong đưa vẫn dưới cơn mưa lâm râm rào Người ta nói em tham phú phụ bần chẳng cần vùng quê đầy cỏ cháy Còn anh nặng tình mang mãi bóng hình của em trong con tim nhỏ này

Lục bình ơi sao vẫn còn thương anh cứ lênh đênh ở ngoài sông Sao em trở về em đã không ở lại để cho lòng anh đỡ chờ mong Thương em anh chưng cánh hoa đồng không hương phai sắc nét duyên hồng Anh vẫn ôm trọn mối tình của mình từ khi em cất bước theo chồng

Hoa tím ngày xưa niềm duyên nức nở nép trong màu nhớ người ơi Màu hoa chung thủy em đã nỡ bỏ lại năm tháng phai nhạt nơi buồn rơi Tội cho người thương anh đã đến sau em vì lòng anh vẫn mang nặng tình Thương người ra đi thương luôn người ở lại ôm bao cay đắng trai phận mình

Kể từ đây bước chân khó nhọc vẫy sầu giọt kiếp đi tìm em Thành phố quá rộng không tìm được em anh phải lang thang khi về đêm Lỡ mang thân tằm anh trả nợ tơ em ơi giờ em đang ở đâu Hãy về với anh sống dưới mái tranh buồn vui kiếp này chẳng nặng sầu

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không? Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ Hoa vẫn nở, hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Anh không hẹn em kiếp sau kiếp nay có mến thương nhau thì về Đâu phải ai cũng biết đâu khi duyên đến khó nhưng đi thì dễ Anh biết trần gian như 1 giấc mơ thiên hạ giành giựt nhau đến bất ngờ Và, rồi tình lại dang dở để cho kỉ niệm động sâu đáng nhớ

Sau mình không xóa tan khổ lụy để cho sương gió đừng nhiễu dạ y Uống cạn hết bầu sơn thủy đến khi vạn vật xung quanh ngà đi Sống trong cõi nặng nghìn trùng mặc cho gian nan chân lắm sình bùn Không được trọn vẹn 1 mối tình chung lí do là ai cũng nhận mình đúng

Em đi qua nhà tiếng sóng xanh vẫn xô vào bờ Khi đêm nặng gió sương lạnh quấn quanh anh đâu nào ngờ Và 1 mình trong cô đơn lang thang từng bước phố quen mịt mờ Và tình vụt vay như ánh ban mai lại thấm trên mấy câu thơ

Và còn ai, khi đông vừa qua xuân vừa đến Lá với gió đã cuốn bóng dáng em xa, xa rời tôi Nếu em bước đi thế thì thôi tôi như chẳng lối đường đời Nước mắt rơi thấm ướt bờ môi cũng chỉ có tôi với ly rượu mời

Em đứng trên cầu ngắm cảnh người đứng trên lầu lại ngắm nhìn em Anh biết phận mình là người phía sau luôn cố che chở tình duyên Thiên hạ thị phi mặc đời và còn người nhà họ nghĩ mình điên Anh luôn khó khăn khi ở cạnh em anh đâu cảm nhận là do mình phiền

Bởi nỗi mong chờ sẽ sớm bạc đầu trôi cùng lạc lõng biết đi về đâu Chỉ mãi giận hờn và nhớ không muốn em đi bên người kề nhau Cha mẹ ban cho tiếng khóc chào đời bây giờ lại khóc tiếp người xa xăm Hoàng hôn kia em có nào đợi trở lại xóm cũ anh còn ai ra thăm…

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ Hoa vẫn nở hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Quên đi đường về ngó sau ai chờ Gió vi vu ai đứng nhìn Ngày nhạt quá xa xôi ai nhớ người Lặng nghe tiếng mưa đêm mà nát tan

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

== DẠO NHẠC ==

Intro & vòng hợp âm

Anh vẫn hay ngồi để nhớ về em ở bến sông cũ xưa năm nào Hàng cây dừa nước từng lá đong đưa vẫn dưới cơn mưa lâm râm rào Người ta nói em tham phú phụ bần chẳng cần vùng quê đầy cỏ cháy Còn anh nặng tình mang mãi bóng hình của em trong con tim nhỏ này

Lục bình ơi sao vẫn còn thương anh cứ lênh đênh ở ngoài sông Sao em trở về em đã không ở lại để cho lòng anh đỡ chờ mong Thương em anh chưng cánh hoa đồng không hương phai sắc nét duyên hồng Anh vẫn ôm trọn mối tình của mình từ khi em cất bước theo chồng

Hoa tím ngày xưa niềm duyên nức nở nép trong màu nhớ người ơi Màu hoa chung thủy em đã nỡ bỏ lại năm tháng phai nhạt nơi buồn rơi Tội cho người thương anh đã đến sau em vì lòng anh vẫn mang nặng tình Thương người ra đi thương luôn người ở lại ôm bao cay đắng trai phận mình

Kể từ đây bước chân khó nhọc vẫy sầu giọt kiếp đi tìm em Thành phố quá rộng không tìm được em anh phải lang thang khi về đêm Lỡ mang thân tằm anh trả nợ tơ em ơi giờ em đang ở đâu Hãy về với anh sống dưới mái tranh buồn vui kiếp này chẳng nặng sầu

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không? Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ Hoa vẫn nở, hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Anh không hẹn em kiếp sau kiếp nay có mến thương nhau thì về Đâu phải ai cũng biết đâu khi duyên đến khó nhưng đi thì dễ Anh biết trần gian như 1 giấc mơ thiên hạ giành giựt nhau đến bất ngờ Và, rồi tình lại dang dở để cho kỉ niệm động sâu đáng nhớ

Sau mình không xóa tan khổ lụy để cho sương gió đừng nhiễu dạ y Uống cạn hết bầu sơn thủy đến khi vạn vật xung quanh ngà đi Sống trong cõi nặng nghìn trùng mặc cho gian nan chân lắm sình bùn Không được trọn vẹn 1 mối tình chung lí do là ai cũng nhận mình đúng

Em đi qua nhà tiếng sóng xanh vẫn xô vào bờ Khi đêm nặng gió sương lạnh quấn quanh anh đâu nào ngờ Và 1 mình trong cô đơn lang thang từng bước phố quen mịt mờ Và tình vụt vay như ánh ban mai lại thấm trên mấy câu thơ

Và còn ai, khi đông vừa qua xuân vừa đến Lá với gió đã cuốn bóng dáng em xa, xa rời tôi Nếu em bước đi thế thì thôi tôi như chẳng lối đường đời Nước mắt rơi thấm ướt bờ môi cũng chỉ có tôi với ly rượu mời

Em đứng trên cầu ngắm cảnh người đứng trên lầu lại ngắm nhìn em Anh biết phận mình là người phía sau luôn cố che chở tình duyên Thiên hạ thị phi mặc đời và còn người nhà họ nghĩ mình điên Anh luôn khó khăn khi ở cạnh em anh đâu cảm nhận là do mình phiền

Bởi nỗi mong chờ sẽ sớm bạc đầu trôi cùng lạc lõng biết đi về đâu Chỉ mãi giận hờn và nhớ không muốn em đi bên người kề nhau Cha mẹ ban cho tiếng khóc chào đời bây giờ lại khóc tiếp người xa xăm Hoàng hôn kia em có nào đợi trở lại xóm cũ anh còn ai ra thăm…

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ Hoa vẫn nở hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Quên đi đường về ngó sau ai chờ Gió vi vu ai đứng nhìn Ngày nhạt quá xa xôi ai nhớ người Lặng nghe tiếng mưa đêm mà nát tan

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

== HẾT BÀI ==

Intro & vòng hợp âm

Anh vẫn hay ngồi để nhớ về em ở bến sông cũ xưa năm nào
Hàng cây dừa nước từng lá đong đưa vẫn dưới cơn mưa lâm râm rào
Người ta nói em tham phú phụ bần chẳng cần vùng quê đầy cỏ cháy
Còn anh nặng tình mang mãi bóng hình của em trong con tim nhỏ này

Lục bình ơi sao vẫn còn thương anh cứ lênh đênh ở ngoài sông
Sao em trở về em đã không ở lại để cho lòng anh đỡ chờ mong
Thương em anh chưng cánh hoa đồng không hương phai sắc nét duyên hồng
Anh vẫn ôm trọn mối tình của mình từ khi em cất bước theo chồng

Hoa tím ngày xưa niềm duyên nức nở nép trong màu nhớ người ơi
Màu hoa chung thủy em đã nỡ bỏ lại năm tháng phai nhạt nơi buồn rơi
Tội cho người thương anh đã đến sau em vì lòng anh vẫn mang nặng tình
Thương người ra đi thương luôn người ở lại ôm bao cay đắng trai phận mình

Kể từ đây bước chân khó nhọc vẫy sầu giọt kiếp đi tìm em
Thành phố quá rộng không tìm được em anh phải lang thang khi về đêm
Lỡ mang thân tằm anh trả nợ tơ em ơi giờ em đang ở đâu
Hãy về với anh sống dưới mái tranh buồn vui kiếp này chẳng nặng sầu

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không?
Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông
Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong
Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc
Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác
Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình
Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng
Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ
Hoa vẫn nở, hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây
Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Anh không hẹn em kiếp sau kiếp nay có mến thương nhau thì về
Đâu phải ai cũng biết đâu khi duyên đến khó nhưng đi thì dễ
Anh biết trần gian như 1 giấc mơ thiên hạ giành giựt nhau đến bất ngờ
Và, rồi tình lại dang dở để cho kỉ niệm động sâu đáng nhớ

Sau mình không xóa tan khổ lụy để cho sương gió đừng nhiễu dạ y
Uống cạn hết bầu sơn thủy đến khi vạn vật xung quanh ngà đi
Sống trong cõi nặng nghìn trùng mặc cho gian nan chân lắm sình bùn
Không được trọn vẹn 1 mối tình chung lí do là ai cũng nhận mình đúng

Em đi qua nhà tiếng sóng xanh vẫn xô vào bờ
Khi đêm nặng gió sương lạnh quấn quanh anh đâu nào ngờ
Và 1 mình trong cô đơn lang thang từng bước phố quen mịt mờ
Và tình vụt vay như ánh ban mai lại thấm trên mấy câu thơ

Và còn ai, khi đông vừa qua xuân vừa đến
Lá với gió đã cuốn bóng dáng em xa, xa rời tôi
Nếu em bước đi thế thì thôi tôi như chẳng lối đường đời
Nước mắt rơi thấm ướt bờ môi cũng chỉ có tôi với ly rượu mời

Em đứng trên cầu ngắm cảnh người đứng trên lầu lại ngắm nhìn em
Anh biết phận mình là người phía sau luôn cố che chở tình duyên
Thiên hạ thị phi mặc đời và còn người nhà họ nghĩ mình điên
Anh luôn khó khăn khi ở cạnh em anh đâu cảm nhận là do mình phiền

Bởi nỗi mong chờ sẽ sớm bạc đầu trôi cùng lạc lõng biết đi về đâu
Chỉ mãi giận hờn và nhớ không muốn em đi bên người kề nhau
Cha mẹ ban cho tiếng khóc chào đời bây giờ lại khóc tiếp người xa xăm
Hoàng hôn kia em có nào đợi trở lại xóm cũ anh còn ai ra thăm…

Người nỡ quên câu thề xưa muộn màng
Lá rơi đầy trước sân một cơn gió nhẹ
Hoa vẫn nở hoa tàn nhanh anh rời đi như khói mây
Kiếp tương phùng có chăng như giấc mộng

Quên đi đường về ngó sau ai chờ
Gió vi vu ai đứng nhìn
Ngày nhạt quá xa xôi ai nhớ người
Lặng nghe tiếng mưa đêm mà nát tan

Trời nghiêng thì có thể trống lòng người tan vỡ có vá được không
Hơi thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông
Đôi ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay đổi từ lâu bên trong
Cố gắng nắm lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà nàng buông tay ta che đi nửa đời phiêu bạc
Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác
Biết đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình
Phong trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

Intro & vòng hợp âm [Bb][C][Dm]-[Bb][C][Dm]-[Bb][C][Dm]-[Bb][C][Dm]

Anh vẫn hay [Bb] ngồi để nhớ về em ở bến sông [C] cũ xưa năm nào
Hàng cây dừa [Dm] nước từng lá đong đưa vẫn dưới cơn mưa lâm râm rào
Người ta nói [Bb] em tham phú phụ bần chẳng cần vùng [C] quê đầy cỏ cháy
Còn anh nặng [Dm] tình mang mãi bóng hình của em trong con tim nhỏ này

Lục bình [Bb] ơi sao vẫn còn thương anh cứ lênh [C] đênh ở ngoài sông
Sao em trở [Dm] về em đã không ở lại để cho lòng anh đỡ chờ mong
Thương em anh [Bb] chưng cánh hoa đồng không hương phai [C] sắc nét duyên hồng
Anh vẫn ôm [Dm] trọn mối tình của mình từ khi em cất bước theo chồng

Hoa tím ngày [Bb] xưa niềm duyên nức nở nép trong màu [C] nhớ người ơi
Màu hoa chung [Dm] thủy em đã nỡ bỏ lại năm tháng phai nhạt nơi buồn rơi
Tội cho người [Bb] thương anh đã đến sau em vì lòng anh [C] vẫn mang nặng tình
Thương người ra [Dm] đi thương luôn người ở lại ôm bao cay đắng trai phận mình

Kể từ [Bb] đây bước chân khó nhọc vẫy sầu giọt [C] kiếp đi tìm em
Thành phố quá [Dm] rộng không tìm được em anh phải lang thang khi về đêm
Lỡ mang thân [Bb] tằm anh trả nợ tơ em ơi giờ [C] em đang ở đâu
Hãy về với [Dm] anh sống dưới mái tranh buồn vui kiếp này chẳng nặng sầu

Trời [Bb] nghiêng thì có thể trống lòng người tan [C] vỡ có vá được không?
Hơi [Dm] thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông
Đôi [Bb] ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay [C] đổi từ lâu bên trong
Cố gắng nắm [Dm] lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà [Bb] nàng buông tay ta che đi [C] nửa đời phiêu bạc
[Dm] Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác
Biết [Bb] đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương [C] vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình
Phong [Dm] trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình

[Bb] Người nỡ [C] quên câu thề [Dm] xưa muộn màng
Lá rơi [Bb] đầy trước [C] sân một cơn gió [Dm] nhẹ
Hoa vẫn [Bb] nở, hoa tàn [C] nhanh anh rời [Dm] đi như khói mây
Kiếp tương [Bb] phùng có [C] chăng như giấc [Dm] mộng

Anh [Bb] không hẹn em kiếp sau kiếp nay có [C] mến thương nhau thì về
Đâu [Dm] phải ai cũng biết đâu khi duyên đến khó nhưng đi thì dễ
Anh biết trần [Bb] gian như 1 giấc mơ thiên hạ giành [C] giựt nhau đến bất ngờ
Và, [Dm] rồi tình lại dang dở để cho kỉ niệm động sâu đáng nhớ

Sau mình [Bb] không xóa tan khổ lụy để cho sương [C] gió đừng nhiễu dạ y
Uống [Dm] cạn hết bầu sơn thủy đến khi vạn vật xung quanh ngà đi
Sống [Bb] trong cõi nặng nghìn trùng mặc cho gian [C] nan chân lắm sình bùn
Không được trọn [Dm] vẹn 1 mối tình chung lí do là ai cũng nhận mình đúng

[Bb] Em đi qua nhà tiếng sóng xanh [C] vẫn xô vào bờ
Khi [Dm] đêm nặng gió sương lạnh quấn quanh anh đâu nào ngờ
Và 1 mình [Bb] trong cô đơn lang thang từng [C] bước phố quen mịt mờ
Và tình vụt [Dm] vay như ánh ban mai lại thấm trên mấy câu thơ

Và còn [Bb] ai, khi đông vừa [C] qua xuân vừa đến
[Dm] Lá với gió đã cuốn bóng dáng em xa, xa rời tôi
Nếu em bước [Bb] đi thế thì thôi tôi [C] như chẳng lối đường đời
Nước mắt [Dm] rơi thấm ướt bờ môi cũng chỉ có tôi với ly rượu mời

Em [Bb] đứng trên cầu ngắm cảnh người đứng trên [C] lầu lại ngắm nhìn em
Anh [Dm] biết phận mình là người phía sau luôn cố che chở tình duyên
Thiên [Bb]hạ thị phi mặc đời và còn người [C] nhà họ nghĩ mình điên
Anh luôn khó [Dm] khăn khi ở cạnh em anh đâu cảm nhận là do mình phiền

Bởi nỗi mong [Bb] chờ sẽ sớm bạc đầu trôi cùng lạc [C] lõng biết đi về đâu
Chỉ [Dm] mãi giận hờn và nhớ không muốn em đi bên người kề nhau
Cha mẹ ban [Bb] cho tiếng khóc chào đời bây giờ lại [C] khóc tiếp người xa xăm
Hoàng hôn [Dm] kia em có nào đợi trở lại xóm cũ anh còn ai ra thăm…

[Bb] Người nỡ [C] quên câu thề [Dm] xưa muộn màng
Lá rơi [Bb] đầy trước [C] sân một cơn gió [Dm] nhẹ
Hoa vẫn [Bb] nở hoa tàn [C] nhanh anh rời [Dm] đi như khói mây
Kiếp tương [BB] phùng có [C] chăng như giấc [Dm] mộng

[Bb] Quên đi đường [C] về [Dm] ngó sau ai chờ
[Bb] Gió vi [C] vu ai đứng [Dm] nhìn
Ngày nhạt [Bb] quá xa [C] xôi ai nhớ [Dm] người
Lặng nghe [Bb] tiếng mưa [C] đêm mà nát [Dm] tan

Trời [BB] nghiêng thì có thể trống lòng người tan [C] vỡ có vá được không
Hơi [Dm] thở trái tim mình sống biển tình bão tố đầy gió ngược giông
Đôi [Bb] ta như lớp vỏ bọc nhân tình thay [C] đổi từ lâu bên trong
Cố gắng nắm [Dm] lấy nhưng sự đau lòng ẩn mình vào sâu trong màn đêm hồng

Nhưng mà [Bb] nàng buông tay ta che đi [C] nửa đời phiêu bạc
[Dm] Ta đã hôn mắt nàng nên thấu hiểu hết cả thể xác
Biết [Bb] đời xô đẩy để cho 1 bậc nam nhi vương [C] vấn xót xa cũng bởi vì nặng chữ tình
Phong [Dm] trần lưu danh thì có được đâu mấy khi viết lên mấy câu để trọn vẹn lá thư tình