Trời buồn đỗ từng cơn mưa lũ,
Gió mưa cũng thở dài,
Hồn em dâng nỗi đau ngậm ngùi,
Nghe lòng nhớ hoài…
Từ lúc anh quen biết em trái đất bỗng nhiên ngưng lại,
Cuộc đời này dệt thêm bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu niềm vui,
Từ lúc anh quen biết em cả thế giới không ai bằng em,
Chỉ một mình em thôi đôi mắt em xinh như nàng tiên…
Cầu mong cho em luôn được vui đôi mắt ấy không mang ưu phiền,
Để cho anh luôn trông thấy em lúc em cười vui,
Cầu mong sao anh luôn gần em anh nói hết bao nhiêu tâm sự,
Rằng tim anh, anh đã yêu em rất lâu rồi…
Tình yêu mới hôm qua nay lạnh lùng băng giá,
Ôi người yêu dấu hỡi. Người chiếm lấy tim ta,
Nay phũ phàng xa vắng thôi thì cuộc tình đau…
Chiều nay ta bơ vơ trên cát dài hoang vắng,
Xót thương cho cuộc tình tan. Nhìn sóng vỗ miên man,
Thương cho đời cay đắng người yêu hỡi có biết hay chăng…
Ngày đó ta bên nhau,
Gửi yêu thương đắm say nồng,
Cuộc tình mình ước mơ đầy màu xanh,
Hanh phúc ngỡ thênh thang,
Giữa bầu trời bao tiếng cười,
Dệt mộng đẹp ấm êm mãi bên nhau…
Ước mơ không thành mộng vỡ tan,
Một mình em riêng mang,
Giọt buồn lặng lẽ trong căn phòng vắng,
Anh đã quay mặt đi bỏ em giữa chốn xa lạ,
Người yêu ơi! biết bao giờ trở về đây…
Cụ lão già cuối xóm,
Đã thất tuần đến nơi,
Bao năm qua bôn ba xuôi ngược,
Khó nhọc vì các con,
Dạy dỗ người vất vả biết mấy,
Đứa đầu lập thất gia,
Đứa bé út giờ đây đã lớn,
Cũng đến tuổi lấy chồng…
Bà lão ấy ngồi đấy,
Các bé gọi ma ma,
Đôi mi nhăn, chân chim in hằn,
Mất hết vài cái răng,
Người gánh nặng hết đời khó nhọc,
Chỉ một điều ước mong,
Cứ đứng trước nhà trông với ngóng,
Con trẻ nay thấu không…
Thuở mình yêu nhau quán xinh là chốn xưa,
Hẹn hò vui bên nhau xây mối duyên đầu,
Cười đùa bên nhau biết bao nhiêu niềm ấm lòng,
Và mơ tương lai lứa đôi dệt mộng xa xôi…
Chợt buồn khi em xa vắng,
Tình sầu khi ta xót xa,
Vì một người đi không trở lại,
Cho ngàn năm ta thương nhớ…
Tìm được gì như ta đã mất,
Dĩ vãng bay xa tầm tay,
Và một người ra đi cuối trời,
Cho một người nuối tiếc nhớ thương…
Trong nắng mai, anh mơ về em, êm ái mặt trời, anh mơ về em,
Đêm giấc mơ mong gặp người tình, nhớ tới em hoài,
Không thấy vui, khi không là em, đi với ai rồi, cũng mơ về em,
Đêm đến lạnh lùng, ôi đêm mông lung, nhớ em vô cùng…
Nhớ lúc trước em vẫn hay nói rằng,
Trời đẹp xanh như em với anh,
Này người yêu em thương mến ơi,
Anh hãy yêu màu xanh…
Mà nếu có lỡ duyên ta sau chẳng thành,
Vì em ra đi trước anh,
Này người yêu khi anh nhớ em,
Hãy ngước lên trời xanh…
Đã biết anh yêu em yêu thật chân tình,
Cớ vì sao em lừa dối,
Ánh mắt xa xăm luôn mơ về chốn nao,
Thế mà sao em còn vu vơ hoài?…
Có chối cũng thế có nói cũng thôi,
Thôi không yêu nữa,
Loanh quanh làm chi em hỡi?…