Về trong phố xưa tôi nằm,
Có lần nghe tiếng ru bên vườn,
Chợt như xác thân không còn,
Và cạnh tôi là đồng vắng…
Về trên phố cao nguyên ngồi,
Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi,
Chợt như phố kia không người,
Còn lại tôi bước hoài…
Về trong phố xưa tôi nằm,
Có lần nghe tiếng ru bên vườn,
Chợt như xác thân không còn,
Và cạnh tôi là đồng vắng…
Về trên phố cao nguyên ngồi,
Tiếng gà trưa gáy khan bên đồi,
Chợt như phố kia không người,
Còn lại tôi bước hoài…
Em thường hay ước mơ mơ người yêu lý tưởng,
Với vẻ hào hoa lắm nét kiêu hùng điểm chút phong sương…
Đây là chàng chiến binh hay là chàng phi công,
Hay là chàng thuỷ thủ…
Biển dâu anh lấp bằng biển đông lai lánh tình,
Tình anh như núi ngàn tình em như suối nguồn,
Nhà xanh kia vẫn còn còn xanh như chúng mình,
Hỡi anh, người yêu lý tưởng…
Đành lòng sao anh khi tình ta đã lỡ làng rồi,
Đành lòng sao anh lời chia tay quá muộn màng rồi,
Lòng còn yêu anh nói sao cho vừa hết nghĩa yêu đương,
Buồn nào cho vơi hết tâm tình em gửi cho anh…
Chỉ còn đêm nay khi ngày mai thuyền đã xa bờ,
Từng giọt mưa rơi nghe lòng đau nhối quặn bồi hồi,
Nhìn người ra đi biết bao giờ mới gặp lại nhau,
Đêm nay mưa rơi nhiều biết anh còn thương nhớ tình ta…
Yêu nhau mà chi hứa với nhau làm gì?,
Để rồi ra đi không một lời trước lúc chia ly,
Yêu anh làm chi hứa với anh lời gì?,
Để rồi hôm nay anh một mình chuốc lấy chua cay…
Này em hỡi khúc tình mình chỉ thế thôi sao?,
Ân tình đầy tựa Thái Sơn cao, sâu như biển cả dạt dào,
Mà anh đổi lấy xa hoa nhung tơ gấm vóc lụa là,
Đành lòng sao, đành lòng sao anh!…
Xuân đã về, xuân vẫn mơ màng,
Trong nắng vàng, khắp chốn tiếng reo vang,
Xuân đã về, xuân vẫn huy hoàng,
Trong gió ngàn mừng đón xuân sang…
Vui mùa xuân năm nay gần nhau,
Nhớ khi xưa lúc ngây thơ,
Cầm tay hỏi nhau ngẩn ngơ,
Đến bao giờ đón xuân mơ?…
Em! em xinh như tiên trần,
Về bên anh, mang bao nhiêu thơ mộng,
Gặp một lần thôi, mà tình như giấc mơ,
Gặp một lần thôi, dật dờ bao nhớ nhung…
Một lần gặp em, chợt đã yêu em rồi,
Một lần bên em, tình ngỡ như muôn đời,
Đừng vội vã đi em, hãy cho anh một lần,
Được nhìn em thiết tha cho nhớ nhung vơi cạn…
Quán trọ trần gian cho ta nhiều mơ mộng,
Cuộc sống tranh giành chỉ vì hai chữ lợi danh,
Người thì lao đao còn người kia sống trong sang giàu,
Kiếp sống vô thường quá nhiều khổ đau…
Đời tựa mây bay đâu ai hay làm kiếp người,
Nơi chốn du hành là địa ngục trần gian,
Mà sao ta cứ hơn thua tranh giành,
Cứ loanh quanh chữ tiền như con thuyền lạc giữa biển khơi…
Đêm đông lạnh bóng đổ dài trên vách,
Nỗi cô đơn xé nát mảnh hồn riêng,
Em yêu anh trong đớn đau tuyệt vọng,
Tình cho không theo gió theo mây…
Có nhiều đêm thao thức nhớ về anh,
Trong khi anh lại mơ về kẻ khác,
Em tự hỏi cớ sao mình ngơ ngẩn,
Mãi làm khổ mình trước kẻ lạ xa…
Em gái vườn quê cuộc đời trong trắng,
Dầm mưa dãi nắng mà em biết yêu trăng đẹp ngày rằm,
Anh biết mặt em một chiều bên thềm,
Giọng hò êm đềm và đôi mắt em lóng lánh sau rèm…
Ai hát ngoài ao chung ngồi giặt áo,
Giọng hò êm quá mà anh ngỡ ai rót mật vào lòng,
Anh cuốc vườn sau mặt trời trên đầu,
Ruộng vườn lên màu vì em ước mong đây đó chung lòng…
Lần đầu gặp nhau không biết tại sao anh thấy thương em liền,
Chắc em rất hiền như cô tấm ngày xưa,
Hay là gió đưa gió đưa mái tóc em bồng,
Đôi má em hồng cho lòng anh ngẩn ngơ…
Lần đầu gặp em không biết tại sao anh thấy thương em liền,
Chắc em mỹ miều trong chiếc áo bà ba,
Nhưng vành nón lá lòng anh thương quá,
Cứ ngó gần ngó xa…