Anh Còn Yêu Em

Anh còn yêu em như rừng lửa cháy,
Anh còn yêu em như ngày xưa ấy,
Chiều xuống mờ sương cửa đóng rèm buông,
Gối kề bên gối môi kề bên môi…

Anh còn yêu em đường xanh ngực nở,
Anh còn yêu em lồng tim rạn vỡ,
Bạch đàn thâu đêm bạch đàn thâu đêm,
Thầm thì tóc rũ anh còn yêu em…

Mộng Chiều Xuân

Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung,
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng,
Vui nguồn sống mơ những ngày mong chờ,
Trách ai đành tâm hững hờ…

Mối tình đầu xuân ai thấu chăng,
Lòng tha thiết vương theo tiếng đàn,
Mơ đời ái ân những ngày phong trần,
Sống trong mộng đẹp ngày xuân…

Trả Lại Em Yêu (Phạm Duy)

Trả lại em yêu, khung trời đại học,
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát,
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát,
Vết chân trên đường vẫn chưa phai tàn…

Trả lại em yêu, khung trời mùa hạ,
Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá,
Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má,
Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa…

Chờ Người (Lam Phương)

Chờ em chờ đến bao giờ,
Mấy thu thuyền đã xa bờ,
Nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá,
Buồn quá cơn mưa hắt hiu,
Đưa hồn về trong cô liêu…

Tình anh lạc chốn mê rồi,
Nhớ chăng người cũng đi rồi,
Ngày vui mang theo một cơn gió lốc,
Lệ thắm không khơi cứ tuôn,
Ai còn nhớ đâu mà thương…

Cung Đàn Mùa Xuân

Em ơi vút lên một tiếng đàn,
Kìa đàn đã so dây, cung đàn đã lựa phím ớ ơ,
Đất nước mình xôn xao mùa vui đang nở rộ,
Bình minh chiến thắng reo ca,
Xuân về non nước bao la,
Mầm sống ta ươm giữa đời…

Khi Em Thoáng Qua Đời Tôi

Khi em thoáng qua đời tôi,
Là bao lần trời giông bão về,
Khi em thoáng qua đời tôi,
Làm tơi bời nghìn thu lá vàng…

Khi em khắc sâu hồn tôi,
Dòng nhạc tình nhiều khi rã rời,
Khi em đã xa lòng tôi,
Từng cung sầu tràn dâng chơi vơi…

Thu Sầu (Lam Phương)

Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ,
Trời chiều man mác buồn nát con tim,
Lệ tình đẫm ướt tà áo trinh nguyên,
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy…

Người ôm thương nhớ ra đi từ đấy,
Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên,
Rừng còn thay lá tình vẫn chưa yên,
Thương chi cho lắm giờ cũng xa nhau…

Khi Không (Cô Phượng)

Khi không anh lại ngoảnh mặt làm ngơ,
Em tội tình chi anh bỗng hững hờ,
Điều gì lầm lỗi anh ơi bọn mình nhỏ to đôi lời,
Hay giận hờn mất lòng nhau thôi…

Khi không anh lại kiếm chuyện lìa nhau,
Hay là anh quen người khác sang giàu,
Nghe lời em mới đem trao kỷ niệm khó quên đêm nào,
Thương nhau rồi anh đành phụ sao…

Bà Năm (Vũ Quốc Việt)

Đã bao lâu rồi bà Năm đứng trông con về,
Sớm hôm sau hè hàng cau úa theo niềm đau,
Chập chờn xa xa nghe đồn con về đầu làng,
Lòng mừng rưng rưng mắt cười theo giọt lệ rơi…

Tiễn con ra đi hàng tre mới lên ngang đầu,
Lúc nghe con về chồi măng đã xanh thành tre,
Mẹ chờ tin con như cánh đồng chờ mùa mưa tới,
Lặng lờ bên sông ngóng tìm nơi nào là con…

Chuyện Phim Buồn (Nhạc Ngoại)

Đành lấy có mỗi vé vậy vì biết chắc tối anh đi làm,
Đèn đóm tắt hết khi phòng máy sắp chiếu khúc phim đầu..
Và đúng tới lúc khúc phim tình thế quốc tế đang vui nhộn,
Chợt trông thấy anh và cô bạn thân đang nói cười cùng bước vô…

Vì bóng tối quá dày chẳng ngó thấy nơi tôi ngồi,
Bởi thế tới ghế trên còn trống chúng sát vai nhau ngồi..
Chúng ghé sát hôn tình tứ khiến tôi điên dại,
Lòng bao tái tê và mắt chợt bỗng ướt nhoà từng giọt buồn xót xa…