Rồi mùa thu đến để lá khô thêm tả tơi
Rồi mùa đông sang cho giá băng từng cánh chim
Mười năm cách chia rồi cũng qua đời chia xa
Còn chăng nữa đây là những dòng kỷ niệm buồn.
Đường phố hoang vắng khi anh rời xa
Nhặt cánh hoa trắng trong mưa nhạt nhòa
Người đã xa khuất nơi phương trời nao
Anh có hay em đêm ngày mong nhớ
Mây xám trời mưa qua
Rơi từng giọt tình xa
Ân tình ngày tháng lạ
Chùng từng bậc âm ba.
Khi ta bên nhau biển yên sóng lặng
Khi ta hôn nhau trời đất giao hòa
Đôi ta yêu nhau trời cao làm chứng
Hoa lá tưng bừng chim hót líu lo.
Đôi ta kề vai chung một khúc ca tình say
Môi em mộng xinh ru hồn ngất ngây từng giây
Réo rắt lượn sóng cung đàn thiết tha chiều nay
Nương theo ý thơ lay động tình ai đắm say.
Tình yêu là thế con tim mê đắm khi ta vừa yêu
Tình yêu là thế khi yêu ta hứa với nhau thât nhiều
Tình yêu là thế khi yêu ta thấy đời thôi quạnh hiu
Khi yêu ta biết nhơ nhung mổi chiều!
Có một chiều Sài Gòn, như thế !
Nắng vàng ươm kín cả con đường
Đi đâu đó loanh quanh mỏi gối
Tìm cho mình giây phút bình yên
Phượng ngàn năm vẫn một màu thắm đỏ
Đốt lòng ai một nỗi nhớ không tên
Nhớ sân trường vạt nắng sớm chao nghiêng
Nhớ bạn bè chụm đầu trang sách nhỏ
Tiễn biệt mùa hè và cả tuổi mộng mơ
Nơi em về mùa thu khắp lối Hàng cây khô khoe nhánh thân gầy
Chiếc lá vàng vừa rơi rất vội Như tình mình một thuở xa bay
Người từ trong mưa gió, miên man một cõi mơ hồ
Những ước mơ chưa trọn chiều bỗng dần tàn
Tìm về nẻo xưa nào vắng tênh
Tìm về người xưa nào đâu rồi
Một mình chìm trong ngàn nỗi nhớ.