Gởi Người Chung Xóm

Nếu em biết được rằng anh nhớ thầm
Viết gửi về em vài câu ngỏ ý
Mỗi lần nàng thoáng qua hiên đây
Thấy lòng sao ngất ngừng say thêm
Mơ từng ánh mắt làn môi.

Quê Hương Gọi Mời

Anh có thấy hướng về nam mây mù che phủ
Trong giấc ngủ vẫn triền miên lay ta mê mãi bốn mùa
Nghe trong tim biển đông sóng vỗ
Nơi chân mây đồng xanh lúa mạ
Những hàng dừa những hàng cau gợi ước mơ xưa

Thần Kinh Thương Nhớ

Sao anh không về thăm lại miền Trung
Thăm đồi Đỉnh ngự và nước Hương Giang
Ngày nào đôi đứa đôi đường
Lòng em thương nhớ vô vàng
Mong anh mấy mùa thu sang

Ừ Thì Thôi

Đêm dài quá dài giấc ngủ chờ ai
Mà sao không đến cứ đong đưa hoài trên ngọn tình cây
Giấc ngủ khóc tình khóc một niềm tin
Khóc rồi lặng thinh lặng thinh một mình một mình mình thôi

Tình Người Biên Giới

Nếu gặp được nhau ước gì mai sau
Sớm trưa cùng trao nỗi niềm thương đau
Những ngày mình xa vắng nhau
Những đêm ánh trăng qua đầu
Gợi u sầu thương nhớ ta gọi nhau

Trao Nhau Nhẫn Cưới

Em là cô gái tánh tình đoan trang
Anh là con trai đèn sách siêng năng
Đã quen biết nhau từ lâu
Lúc hai chúng ta còn thơ
Khi nhà chung xóm lối đi chung đường

Tôi Mất Người Yêu 2

Tính tôi hay buồn từ ngày trót đánh mất người yêu
Giờ chưa tìm thấy thế nên đêm ngày tôi nhớ thương
Lắm khi tôi ngồi một mình lắng nghe đau nhẹ
Vì tình nghe buồn qua trái tim vì ngỡ rằng mình tương tư

Đôi Lời Tâm Sự

Từ miền núi đồi gởi về thăm em
Tiền đồn mưa giăng mắc trên đầu non
Đồi cao heo húc gió đàn
Tình anh dẫu vút non ngàn
Tìm em qua khắp không gian

Đại Lãnh Ngàn Thương

Đại Lãnh ơi bao năm rồi ngóng đợi chờ mong
Nước sông Khôn vẫn chảy xuôi dòng
Hỏi con đò bao bến còn không?
Cầu xưa đã nối nhịp quê hương
Mang yêu thương hạnh phúc cho đời
Trên sóng chiều ánh nắng chơi vơi
Nhớ thương người đi khắp ngàn khơi