Trăng treo trên mái hiên nhà, cớ sao trăng khuyết mờ Phải chăng trăng cũng đau lòng như là ta ah a Thương cho duyên kiếp bẽ bàng, ta như loài hoa bỉ ngạn Độc hành đơn côi, kiếp duyên lỡ làng
Sao ta hoài ôm sầu bi, cho hai hàng mi nhàu đi Khi duyên tình kia biệt ly người nặng lòng vẫn mang Thương cho phận duyên hồng nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ tan (hoang tàn) Gieo bao ngổn ngang đắng cay ngỡ ngàng
[ĐK: ] Người mang lấy đi bao êm đềm, phần ta trái ngang sầu bi Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly Ngỡ nhân duyên bạc đầu cho đến mai về sau Nhưng có ai ngờ đoạn duyên trái ngang chia lìa
Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe lòng đau Mất đi người ta dường như chết lặng Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
Rap: Yah, Trăng treo trên cao, khuyết khi kể từ lúc mà ta không bên nhau Ngày mình đau lòng nhất là khi đôi tim không còn đồng nhất Lời khắc khẩu ngày càng chồng chất để rồi xử lý đi vào lòng đất là buông nhau
Vậy mà xưa thề ước mãi thương nhau Có chương này mà không thành được chương sau Vì lời nói khi nóng giận hơn gươm đao mang cuồng nộ M ang cuồng nộ chỉ trong một khắc mà gieo rắc bao thương dau
Sao ta hoài ôm sầu bi, cho hai hàng mi nhàu đi Khi duyên tình kia biệt ly người nặng lòng vẫn mang Thương cho phận duyên hồng nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ tan (hoang tàn) Gieo bao ngổn ngang đắng cay ngỡ ngàng
[ĐK: ] Người mang lấy đi bao êm đềm, phần ta trái ngang sầu bi Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly Ngỡ nhân duyên bạc đầu cho đến mai về sau Nhưng có ai ngờ đoạn duyên trái ngang chia lìa
Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe lòng đau Mất đi người ta dường như chết lặng Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
Bridge: Này trăng ơi, ta say mất rồi Đêm nay chắc lại một mình ngồi đây cùng với ánh trăng Mà trăng ơi sao trăng chẳng tỏ Cho ta nỗi lòng một kẻ đau thương sao quá bẽ bàng
ĐK; Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe sầu bi Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
* Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
== HẾT BÀI ==
1. Trăng treo trên mái hiên nhà, cớ sao trăng khuyết mờ
Phải chăng trăng cũng đau lòng như là ta ah a
Thương cho duyên kiếp bẽ bàng, ta như loài hoa bỉ ngạn
Độc hành đơn côi, kiếp duyên lỡ làng
2. Sao ta hoài ôm sầu bi, cho hai hàng mi nhàu đi
Khi duyên tình kia biệt ly người nặng lòng vẫn mang
Thương cho phận duyên hồng nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ tan (hoang tàn)
Gieo bao ngổn ngang đắng cay ngỡ ngàng
[ĐK: ] Người mang lấy đi bao êm đềm, phần ta trái ngang sầu bi
Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly
Ngỡ nhân duyên bạc đầu cho đến mai về sau
Nhưng có ai ngờ đoạn duyên trái ngang chia lìa
Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe lòng đau
Mất đi người ta dường như chết lặng
Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta
Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
Rap: Yah, Trăng treo trên cao,
khuyết khi kể từ lúc mà ta không bên nhau
Ngày mình đau lòng nhất là khi đôi tim không còn đồng nhất
Lời khắc khẩu ngày càng chồng chất để rồi xử lý đi vào lòng đất là buông nhau
Vậy mà xưa thề ước mãi thương nhau
Có chương này mà không thành được chương sau
Vì lời nói khi nóng giận hơn gươm đao mang cuồng nộ
M ang cuồng nộ chỉ trong một khắc mà gieo rắc bao thương dau
2. Sao ta hoài ôm sầu bi, cho hai hàng mi nhàu đi
Khi duyên tình kia biệt ly người nặng lòng vẫn mang
Thương cho phận duyên hồng nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ tan (hoang tàn)
Gieo bao ngổn ngang đắng cay ngỡ ngàng
[ĐK: ] Người mang lấy đi bao êm đềm, phần ta trái ngang sầu bi
Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly
Ngỡ nhân duyên bạc đầu cho đến mai về sau
Nhưng có ai ngờ đoạn duyên trái ngang chia lìa
Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe lòng đau
Mất đi người ta dường như chết lặng
Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta
Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
Bridge: Này trăng ơi, ta say mất rồi
Đêm nay chắc lại một mình ngồi đây cùng với ánh trăng
Mà trăng ơi sao trăng chẳng tỏ
Cho ta nỗi lòng một kẻ đau thương sao quá bẽ bàng
ĐK; Ngàn nỗi nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán nghe sầu bi
Chốn cô phòng đôi hàng mi ứa lệ biệt ly
Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta
Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
* Dưới trăng mờ giờ còn chỉ mỗi riêng mình ta
Nghiêng bóng bên rèm ta làm bạn với trăng
1. Trăng treo trên [Em] mái hiên nhà, cớ sao trăng [Bm] khuyết mờ
Phải chăng trăng [C] cũng đau lòng [D] như là ta [G] ah a
Thương cho duyên [Em] kiếp bẽ bàng, ta như loài [Bm] hoa bỉ ngạn
Độc hành đơn [C] côi, kiếp [D] duyên lỡ [Em] làng
2. Sao ta hoài ôm sầu [Em] bi, cho hai hàng mi nhàu [Bm] đi
Khi duyên tình kia biệt [C] ly người nặng [D] lòng vẫn [G] mang
Thương cho phận duyên hồng [Em] nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ [Bm] tan (hoang tàn)
Gieo bao ngổn [C] ngang đắng [D] cay ngỡ [Em] ngàng
[ĐK: ] Người mang [Em] lấy đi bao êm đềm, phần ta trái [Bm] ngang sầu bi
Chốn cô [C] phòng đôi hàng [D] mi ứa [G] lệ biệt ly
Ngỡ nhân [Em] duyên bạc đầu cho đến [Bm] mai về sau
Nhưng có ai [C] ngờ đoạn duyên trái [D] ngang chia [Em] lìa
Ngàn nỗi [Em] nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán [Bm] nghe lòng đau
Mất đi [C] người ta dường [D] như chết [G] lặng
Dưới trăng [Em] mờ giờ còn chỉ mỗi [Bm] riêng mình ta
Nghiêng bóng bên [C] rèm ta làm [D] bạn với [Em] trăng
[Em][Bm]-[C][D][G]-[Em][Bm]-[C][D][Em]
Rap: [Em] Yah, Trăng treo trên cao,
[Bm] khuyết khi kể từ lúc mà ta không bên nhau
[C] Ngày mình đau lòng nhất là khi đôi [D] tim không còn đồng nhất
Lời khắc [G] khẩu ngày càng chồng chất để rồi xử lý đi vào lòng đất là buông [Em] nhau
Vậy mà xưa thề ước mãi thương [Bm] nhau
Có chương này mà không thành được chương [C] sau
Vì lời nói khi nóng giận [D] hơn gươm đao mang cuồng [Em] nộ
M ang cuồng [Em] nộ chỉ trong một khắc mà gieo rắc bao thương dau
2. Sao ta hoài ôm sầu [Em] bi, cho hai hàng mi nhàu [Bm] đi
Khi duyên tình kia biệt [C] ly người nặng [D] lòng vẫn [G] mang
Thương cho phận duyên hồng [Em] nhan (lỡ làng) ai đã vội mau vỡ [Bm] tan (hoang tàn)
Gieo bao ngổn [C] ngang đắng [D] cay ngỡ [Em] ngàng
[ĐK: ] Người mang [Em] lấy đi bao êm đềm, phần ta trái [Bm] ngang sầu bi
Chốn cô [C] phòng đôi hàng [D] mi ứa [G] lệ biệt ly
Ngỡ nhân [Em] duyên bạc đầu cho đến [Bm] mai về sau
Nhưng có ai [C] ngờ đoạn duyên trái [D] ngang chia [Em] lìa
Ngàn nỗi [Em] nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán [Bm] nghe lòng đau
Mất đi [C] người ta dường [D] như chết [G] lặng
Dưới trăng [Em] mờ giờ còn chỉ mỗi [Bm] riêng mình ta
Nghiêng bóng bên [C] rèm ta làm [D] bạn với [Em] trăng
Bridge: Này trăng [Em] ơi, ta say [Bm] mất rồi
Đêm nay chắc [C] lại một mình ngồi [D] đây cùng với [G] ánh trăng
Mà trăng [Em] ơi sao trăng [Bm] chẳng tỏ
Cho ta nỗi [C] lòng một kẻ đau [D] thương sao quá [Em] bẽ bàng
ĐK; Ngàn nỗi [Em] nhớ thương trong sương mờ, đầy ai oán [Bm] nghe sầu bi
Chốn cô [C] phòng đôi hàng [D] mi ứa [G] lệ biệt ly
Dưới trăng [Em] mờ giờ còn chỉ mỗi [Bm] riêng mình ta
Nghiêng bóng bên [C] rèm ta làm [D] bạn với [Em] trăng
* Dưới trăng [Em] mờ giờ còn chỉ mỗi [Bm] riêng mình ta
Nghiêng bóng bên [C] rèm ta làm [D] bạn với [Em] trăng
